Điễn đàn Đại học Phân tích 5 - ĐH Công Nghiệp TP.HCM

Điễn đàn Đại học Phân tích 5 - ĐH Công Nghiệp TP.HCM


    Hợp đồng yêu [FULL]

    Share

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:37 pm

    CHƯƠNG XVII : ĐÊM BUỒN

    Ánh nắng xuyên qua cửa sổ đánh thức nó dậy. Nó khẽ nhúc nhích, đầu hơi choáng (
    Bà này đau bao tử mà đầu choáng ).
    Tay phải nó cứng đơ, có cái gì đó nằng nặng đang đè lên tay nó thì phải, nó cố
    rướn mắt mình nhìn. Thì ra là chồng nó, hắn ngủ gục cạnh giường. Tại sao hắn lại
    ngủ ở đây nhỉ ? Tối qua hắn đâu ngủ cùng nó đâu ?

    Nó cố nhúc nhích cho hắn tỉnh, nhưng tên này ngủ say như chết. Nhúc nhích mãi
    mà chả chịu thức nên nó đành dùng liên hoàn tán ( cái này mới chế từ liên hoàn
    cước =] ).Nó dùng tay còn lại vỗ nhẹ vào mặt hắn. Bộp bộp vài phát mắt hắn cũng
    chịu giần giật.

    - Em thức rồi à ?

    - Sao anh lại ngủ ở dười đất thế này ? Lại gối đầu lên tay em nữa, tê muốn chết.

    Cô bé nhăn mặt, nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt dò xét.

    - Ờh…tại lúc về thấy thằng Phong bên này nên anh ngủ phòng bên cạnh.

    - Phòng bên cạnh ? Thế sao giờ lại ở bên đây là sao ?

    - Thì tại vì…vì..

    Tôi cố gắng tìm kiếm câu trả lời thích hợp nhất cho câu hỏi của vợ mình.

    - Vì cái máy điều hoà bên phòng kia hư rồi nên anh sang đây cho mát.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm suýt tí là để lộ chuyện tối qua.

    - Thế à ? Thế mà em…

    - Em sao ?

    - À ko gì.

    - Thế anh đi rửa mặt đây, ôi nhức lưng quá.

    Hắn đi khuất qua cánh cửa, nó chợt thấy lòng mình buồn. Nó đã mong hắn sẽ hỏi
    thăm nó, mong rằng hắn sẽ nói vì lo lắng cho nó nên đã thức cả đêm qua chăm sóc
    cho nó.

    Nhưng tất cả chỉ là mơ ước và sự thật luôn phủ phàng hơn ước mơ. Hắn có mảy may
    quan tâm nó đâu, hắn cũng chả thèm ghen tuông gì khi thấy anh Phong ở cùng nó đến
    gần khuya.

    Đã bao nhiêu lần nó tự nhủ sẽ ko yêu hắn nữa, cố dặn lòng mình quên hắn đi.

    Nhưng ko thể, não ko thể điều khiển được tim.

    Đã có lúc nó muốn hét vào mặt hắn “Em yêu anh đấy đồ ngốc”. Nhưng có lẽ nó chỉ
    ôm một đống thất vọng tràn trề. Nó chỉ yêu đơn phương thôi. Đơn phương cũng lắm
    đau khổ thật. Chắc hắn chả bao giờ hiểu được tình cảm của nó đâu nhỉ.

    - Em làm sao vậy ? Em khóc à ?

    - Anh điên vừa thôi bụi bay vào mắt em nên mắt em nó đỏ lên thế ấy.


    Khỉ thật, tự dưng ở đâu lù lù đi ra

    Mày ko được khóc, đã bảo là đừng khóc rồi mà, đừng khóc vì hắn. Mày cứng rắn lắm
    mà My !. Cố lên, chỉ 3 tháng nữa mày sẽ ko còn gặp mặt hắn nữa. Sẽ ko còn đau
    khổ vì mối tình ko tương lai này nữa. Chỉ 3 tháng nữa tim sẽ hết đau thôi, phải
    ko ?

    Trưa, chúng tôi đang ăn sáng thì phone tôi reo, Lan gọi cho tôi. Bực thật, mỗi
    lần đang làm gì cùng vợ đều bị quấy rầy.

    - Anh đi công việc một lát.

    - Vâng.

    Chồng nó lúc nào cũng thế, ko đi chơi thì sẽ bận việc. Chỉ có mỗi hôm chủ nhật
    thế mà cũng đi đây đi kia. Nó ước gì hôm nay nó và chồng cùng nhau hẹn hò, cùng
    tay trong tay đi xem phim, đi ngắm mặt trời lặn. Như thế thì hạnh phúc biết nhường
    nào nhỉ.

    ****

    10:30 P.m

    Nó ngồi xem phim mà cứ ngóng hoài ra cửa. Nó đợi tiếng rồ xe quen thuộc của chồng
    mình. Cứ chờ hòai, đợi hoài từ trưa đến giờ mà đáp lại nó chỉ là tiếng gâu gâu
    của mấy con chó nhà bên cạnh.

    11:00 P.m:

    Nó nhìn đồng hồ, thở dài. Nó tắt tivi, với tay lấy cái áo khoác và chùm chìa
    khoá. Đóng cửa cổng, nó sải bước đi dạo trên vỉa hè. Tự dưng nó muốn đi dạo đêm
    một mình, nó muốn thật tĩnh lặng để suy nghĩ về những chuyện vừa qua.

    Phố xá tắt nắng từ chiều giờ lên đèn trông thật đẹp, Sài Gòn dường như ko ngủ,
    đường phố vẫn có người qua lại. Vội vã và vô tâm.

    Nó đứng lại, nó nhìn dòng người qua lại, rồi nhìn trời. Bầu trời đêm đầy sao,
    những vì sao quấn lấy mặt trăng. Mặt trăng to tròn, hờ hững với các vệ tinh lấp
    lánh vây quanh mình. Trăng kiêu kì như anh, lạnh lùng như anh vậy.

    Ánh trăng như hoà cùng ánh đèn đường làm ko gian mờ ảo hơn trong đêm. Nó ước gì
    bây giờ bên cạnh nó là Trí, chúng nó sẽ cùng nhau ngắm sao, ngắm trăng đêm. Và
    nó sẽ ngả đầu vào vai Trí thật dịu dàng và bình yên.

    Nó nghĩ rồi lại tự cười, cười trong đau khổ, cười cho cái sự ngu ngốc của mình.
    Nó như màn đêm luôn cháy bỏng một khát vọng được thấy ánh nắng vàng rực rỡ.
    Nhưng sẽ mãi chẳng bao giờ thấy được, bởi vì nó là đêm. Và anh là nắng, sẽ ko
    bao giờ gặp đựơc nhau. Cứ như hai đường thẳng song song ko cùng điểm chung ấy
    nhỉ.

    Nó lại bước đi, vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật đêm, một thú vui kì lạ mà nó vừa
    phát hiện ra.

    Em giờ đây vẫn chờ
    giờ đây vẫn đợi
    giờ đây vẫn nuôi mộng mơ
    Một mai tình yêu sẽ đến bên người
    Và em chỉ yêu anh.
    Hứa đi anh sẽ muôn đời sẽ muôn đời yêu em
    Hỡi người

    - Alô, em nghe đây anh Phong.

    - Em chưa ngủ hả ?

    - Vâng chưa ạ, em đang đi dạo phố gần nhà

    - Khuya rồi còn ra ngoài làm gì, nguy hiểm lắm đấy.

    - Ôi, anh đừng lo chả ma nào dám bắt cóc em đâu. Mà có chuyện gì vậy anh ? Sao
    gọi cho em trễ thế ?

    - Thì…..à… anh định hỏi em khi nào mới đến trung tâm dạy tiếp, mấy đứa trẻ nó
    đòi em dạy, anh dạy nó chê anh giọng ko ngọt bằng cô My.

    - Hihihi thế à ? Ừmh em ………

    Nó vừa định nói tiếp thì chợt nó thấy khuất trong con hẻm tối nhỏ. Một bóng
    hình con trai dong dỏng cao, rất quen thuộc. Người con trai đứng quay vào
    trong, anh ta đang nói gì đó cùng một cô gái.

    Hình như đó là chị lan.

    Vậy người con trai đó là ai ?

    Là chồng nó

    Ko nhầm lẫn vào đâu được. Nó đứng nhìn họ, có vẻ họ ko thấy nó, họ nói gì đó có
    vẻ rất quan trọng. Rồi nó thấy…. thấy….thấy

    Chị Lan chồm người lên choàng tay qua cổ chồng nó và hôn, hôn rất say mê.

    1 giây

    2 giây

    3 giây
    ……..

    Bộp….

    Con Sony trong tay nó rớt xuống đất,

    Nó khuỵ người thụp vào bức tường khuất cạnh đó

    Người nó mất cảm giác, tim nó dường như ngừng đập.

    Đầu óc nó trống rỗng,

    Nó cũng ko biết giờ nó cần phải làm gì cần phải nghĩ gì.

    Mắt nó bắt đầu ngấn nước, nó biết chồng nó và chị Lan đã có nhiều thứ hơn cả nụ
    hôn đó nhưng dù gì thì nó vẫn chưa bao giờ nhìn thấy nên nó vẫn cứ tự an ủi
    mình, an ủi mình đừng nghĩ lung tung về chồng mình.

    Nhưng hôm nay, chính mắt nó đã chứng kiến cảnh HỌ HÔN NHAU say đắm, chả bù cho
    nó đã chờ chồng mình mỏi mòn thế nào, mong anh ấy sẽ dành một cái nắm tay, một
    buổi đi chơi nho nhỏ cho nó.

    Nó ngồi bó gối và khóc, khóc như một đứa trẻ bị cướp mất món đồ chơi qúy báu.

    Gìơ nó rất muốn……….
    ……….Nó muốn chạy lại đánh chị Lan một trận
    ………Nó muốn chạy lại nói với anh nó yêu anh, yêu nhiều lắm
    …….Nó muốn đến, xin anh cho nó một cơ hội

    Nhưng ko thể, nó là đồ thừa thải, nó là kẻ đến sau, là kẻ thứ ba.

    Nó cắn chặt môi, nó ngước mặt lên trời để nước mắt chảy vào trong tim.


    Khao khát được thấy nắng vàng rực rỡ đẹp êm đềm
    Nhưng rồi thất vọng sực nhớ mình là đêm
    ( Trích Những đêm dài bất tận – NaH)

    Nó nghe văng vẵng bên tai bài hát quen thuộc, nó bắt đầu nhẩm theo bài hát cùng
    tiếng nấc và nước mắt.

    Đúng rồi, nó chỉ là đêm thôi, đêm ko bao giờ thấy được nắng đâu phải ko anh ?
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XVIII: BÌNH MINH ĐẾN

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:38 pm

    CHƯƠNG XVIII : BÌNH MINH ĐẾN

    Nó ngồi bó gối, rút người vào khe nhỏ giữa hai ngôi nhà lớn. Gío
    đêm thổi từng cơn lạnh buốt, giờ phút này đây tim nó trống rỗng , nó
    ko muốn về nhà, ko muốn đứng lên và ko muốn cry nữa. Đơn giản
    nó chỉ muốn ngồi lì như thế.


    Phone nó rung trên nền đất nghe è è, lần này đã là lần thứ 8 phone
    nó reo kể từ khi nó thấy chồng nó cùng chị Lan....

    - Alô !

    - My....em..c.. ó ...s..ao ko ?

    Nó nghe tiếng anh dồn dập, đứt quãng, có vẻ như đang thở rất mệt.

    - Em ko sao cả.

    - Em đang ở đâu ?

    - Ở gần nhà em.

    - Em ở đó nhé, anh đến ngay.

    Tắt máy nó lại ngồi bó gối nhìn vào khỏan ko xa xăm, vô định. Rồi lại cúi đầu
    nhìn nền đất khô cứng xám xịt. Nước mắt nó lại rỉ ra, đưa tay quệt những giọt
    nước đang đọng ngày càng nhiều trên khóe mắt. Bất chợt một bàn tay đặt lên vai
    nó.

    - Này cô em xinh đẹp, sao ngồi ở đây một mình vậy ?

    Nó giật mình ngước nhìn giọng nói lạ. Một đám thanh niên tóc tai dựng đứng,
    xanh đỏ đủ màu đang đứng trước mặt nó.

    - Này em, sao bọn anh hỏi mà ko trả lời ?

    - Bọn mày là ai..?

    - Ấy phải gọi là anh mới phải phép chứ em gái xinh đẹp.

    Một thằng tóc vàng hoe, bước gần tới vuốt má nó.

    - Á, mày làm gì thế?

    - Em này xinh quá, đi với bọn anh một đêm nhé, đảm bảo sẽ ko bạc đãi em đâu.

    - Tránh xa tao ra.

    - Con này, bố mày nói nhỏ nhẹ ko nghe, muốn ăn đấm à.

    Nói xong cả bọn, 4-5 thằng vây lấy nó, một thằng kéo tay nó đưa lên xe.
    - Thả tao ra, thả tao ra.

    Nó sợ, nó la hét, nó cố giãy giụa khỏi đám điên ấy nhưng dường như mọi cố gắng
    của nó đều vô vọng.

    - My

    Ôi! thề có chúa, nó vừa nghe ai gọi tên nó. Ai thế ? Đến giúp nó đi.

    - Bọn mày làm gì thế ?

    - Thằng kia, ông mày làm gì đến lượt mày hỏi à ?

    Đúng là ông trời còn thương cho cái thân này của nó.

    - Thả cô gái ra ngay

    - Hahaha, êh tụi bây nó vừa nói cái quái gì thế mày, tao nghe ko rõ

    - Tao nói lại, thả cô bé đó ra ngay. Ko thì đừng trách tao

    Phong nghiến lên từng tiếng, tay nắm chặt.

    - Ôi ! tao sợ quá, hôhôhô. Tao ***** thả đấy, đố bố mày dám đụng đến tao

    Vừa nói tên đó vừa vuốt tóc nó.

    ***
    Máu trong người tôi chạy gần đến não, tên chó đểu đó dám dùng bàn tay dơ bẩn của
    mình vuốt tóc My ư ?
    Tôi điên dại xông đến đấm vào mặt tên chó đó. Những tên còn lại thấy đồng bọn bị
    đánh thì bắt đầu nhào vào hội đồng, nhưng tôi chả sợ. Kinh nghiệm đánh nhau suốt
    11 năm qua cũng đủ giúp tôi và My thóat khỏi đám ôn dịch này. Tôi cứ đấm đá,
    lên gối, từng thằng từng thằng ngã xuống, hòa trong tiếng hỗn độn đó là tiếng
    My hét.
    Càng đánh càng hăng, nếu ko phải My ngăn lại thì tôi đã giết luôn bọn ấy rồi.

    ****

    Đêm khuya, màn sương nhẹ buông lành lạnh, nó và Phong cùng nhau đi dạo sau khi
    xử xong đám yêu râu xanh kia.

    - Anh cừ thật, may mà có anh, ko hôm nay em cũng ko biết mình ra sao. Cảm ơn
    anh nhiều lắm ^^

    - Ế, cảm ơn suôn thế thôi à ?

    - Thế anh muốn gì nữa.

    Nó nhăn mặt nhìn Phong.

    - Ờh thì chút ít cũng phải thưởng cái gì đó động viên tinh thần người nghĩa hiệp
    chứ, hehehe

    - Thế anh muốn sao đây ?

    - Đi ngắm hoàng hôn cùng anh nhé ?

    Nó ko đáp chỉ mỉm cười, có lẽ bây giờ thiên nhiên sẽ giúp nó dịu bớt nỗi đau
    trong lòng.

    - Anh xem, mặt trời như cái trứng ốp la ấy anh nhỉ.

    Nó thích thú chỉ tay về phía đường chân trời với một phần mặt trời vừa mới ló dạng.


    - Em ngốc thật, bình minh người ta đẹp thế mà em đem đi so sánh với cái trứng ốp
    la, so sánh dở tệ,.

    - Em thấy giống thế cơ mà. Thế anh thấy giống cái gì ?

    Nó trề môi nhìn Phong.

    - Gíông em bây giờ đấy.

    - Hả ?

    - Rất rực rỡ nhưng ko hề chói lòa, vẻ đẹp khiến mọi người đều say mê.

    Vừa nói đột nhiên Phong vừa quay lại nhìn nó mỉm cười, ôi trời một nụ cười còn
    đẹp hơn cả cái vật thể tròn phát sáng nó đang ngắm kia. 5 giây đứng hình nó bắt
    đầu hiểu hết ý của cái câu nói vừa rồi.

    - Hahahaha trông cái mặt em kìa, đừng tưởng anh khen nhé, anh nói đùa thôi đấy.
    Chúc mừng bạn vừa sập hố bom 10m hahaha.

    - Anh dám trêu em àh ! Làm người ta tưởng...... Hôm nay anh sẽ chết với em...

    Nó vờ vờ gầm gừ, xoắn tay áo lên và ........rượt tên già ấy chứ còn làm gì nữa.

    - Anh chết với em đứng lại...

    - Aaaa, hahaha em sẽ ko bao giờ bắt được anh.

    - Em bảo đứng lại mà..

    Trong bình minh sớm, khuất trong ánh nắng hồng đỏ dịu nhẹ, hai cái bóng bé nhỏ
    chạy lanh quanh khắp bờ cát cùng tiếng cười ngất vang.

    - Ôi mệt quá !... Phù phù... Thôi ko rượt nữa, tạm tha cho anh đấy.

    Nó ngồi phịch xuống bờ cát dài, Phong cũng quay lại ngồi xuống cạnh nó. Hai đứa
    cứ ngồi thế, im lặng nhìn ra biển, nó nhìn đi đâu đó nó cũng chả biết, nhìn ra
    một hướng vô định, rồi chợt nó lên tiếng phá vỡ khỏang không im lặng

    - Anh có bao giờ yêu đơn phương tha thiết một ai chưa ?

    Nó hỏi nhưng vẫn nhìn ra biển, như cố tìm kiếm một điểm dừng cho mắt mình.

    - Có, yêu rất nhiều nhưng ko thể đến được với người ta, cũng ko thể quên nổi.
    Tiến ko được mà lùi cũng ko xong.

    - Thế cô gái đó có biết anh yêu cô ta ko ?

    - Ko

    - Sao anh ko thổ lộ cho người ta biết đi ?

    - Đã từng rất muốn, rất cố gắng nhưng có lẽ kết quả chắc chỉ là con số 0 thôi.

    - Ko thử sao anh biết chỉ là số 0 ?

    Nó quay sang hỏi Phong với ánh mắt nghi ngờ. Đáp lại nó chỉ là một nụ cười nhạt.
    Phong vừa chồm người ném một hòn sỏi ra biển vừa hỏi nó

    - Thế còn em ? Sao hôm nay em lại lang thang bên ngòai khuya khoắt thế ? Đêm
    khuya nguy hiểm như thế nào chả lẽ em ko biết ?

    - Chỉ là muốn đi dạo một mình thôi

    Nó đáp lại Phong một cách nhẹ tênh nhưng thực ra lòng nó trĩu nặng.

    - Chỉ thế thôi àh, anh nghĩ em cần nói nhiều hơn nữa mà.

    Nó thở dài, tiện tay ném một cái vỏ ốc làm cho nó trượt dài trên mặt nước.

    - Em giống như cái vỏ ốc lúc nãy vậy, đang trượt dài trên một cái dốc ko có dốc,
    đã cố ko khóc nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. Em yêu anh ấy nhưng hình như anh ấy ko
    hề đóai hòai đến em, anh ấy chỉ xem em như một cuộc chơi. Cuộc chơi kết thúc
    thì anh ấy lại có trò mới.

    Nó dừng lại để tim mình bớt nhói đau, mỉm cười chua chát nó lại tiếp tục.

    - Mỗi lần anh ấy quan tâm em, em đều cố gắng tìm kiếm lí do để tự biện minh cho
    anh ấy, em như người chết đuối cứ cố gắng bấu víu vào một cái phao đầy lỗ. Anh
    thấy em có ngốc và điên ko ?

    Mắt nó nhòe đi và nó sắp nấc. Phong kéo nhẹ nó vào lòng, nó bắt đầu run lên.
    Lại thế, nó lại khóc tiếp, mắt nó gìơ nặng trịch. Khóc thêm nữa chắc nó sẽ giống
    gấu trúc mất nhưng nó mặc kệ, chỉ lần này nữa thôi, một lần sau cuối này nữa
    thôi, nó tự hứa sẽ ko bao giờ, ko bao giờ rơi nước mắt vì người đó nữa. Sẽ ko
    bao giờ nữa!.
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XIX: CHẤM HẾT

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:38 pm

    CHƯƠNG XIX : CHẤM HẾT


    Tôi trở về nhà sau nụ hôn điên rồ cùng Lan. Dắt xe vào nhà tôi ngồi phịt xuống
    sofa. Thật sự tôi chưa thể chấp nhận nổi chuyện vừa xảy ra

    11 : 00 P.M. Tại một con phố nhỏ

    - Có chuyện gì thì em nói nhanh đi, anh còn phải về.

    - Anh đã ko còn yêu em nữa phải ko anh ?

    - Vấn đề của em chỉ có thế thôi à ? Thế thì anh về đây.

    - Anh hãy trả lời em đi, anh đã hết yêu em rồi phải ko ?

    - Giữa chúng ta ko hề tồn tại cá i thứ mà em gọi là “Yêu”, ngay từ đầu đã thế
    và bây giờ cũng thế. Chả lẽ em ko hiểu?

    - Nhưng em yêu anh mà, em đồng ý dâng hiến tất cả cho anh, chỉ cần anh yêu em
    và chúng ta yêu nhau thì dù có từ bỏ mọi thứ em cũng bằng lòng.

    - Xin lỗi, anh chưa từng yêu em. Có lẽ câu trả lời này làm em thất vọng nhưng
    anh nghĩ chúng ta nên chia tay thôi.

    - Anh ! Đừng mà, xin anh !

    Tôi bắt đầu nghe rõ hơn tiếng nấc của cô ấy, nhưng thật tình từ trước tôi chỉ
    vui chơi qua đường cùng Lan và giờ thì dùng Lan làm công cụ để đến gần với My
    hơn, tôi thật sự ko muốn dây dưa với người phụ nữ này nữa. Tôi đã tìm được một
    nửa thật sự của mình và
    tôi cần giữ gìn hạnh phúc ấy

    Vai Lan run lên và cô ấy khóc nhiều hơn, tôi bắt đầu động lòng

    - Em đừng như vậy, chúng ta đến với nhau sẽ ko hạnh phúc đâu.

    Bất chợt cô ấy chồm người lên và hôn tôi. Tôi hơi bất ngờ nhưng tôi vẫn ko phản
    ứng gì, coi như đây là món quà đền bù cuối cùng của tôi dành cho cô ấy. Được một
    lúc thì nụ hôn nhạt nhẽo ấy cũng kết thúc.

    - Ok, thế thì mọi việc đã giải quyết xong, anh phải về đây.

    Tôi toan quay lưng bước đi thì......

    - Em đã có thai rồi anh ạ.

    - Lan ! Anh ko thích cách níu kéo này của em đâu.

    - Em nói thật, em có thai 2 tuần rồi

    - Anh làm việc đều rất thận trọng, chắc chắn ko thể có chuyện đó

    - Vậy anh còn nhớ cái hôm em đến nhà anh học cùng My ko ? Hôm đó chúng ta đã uống
    rượu, anh say và ko muốn về nhà nên em đã dìu anh vào khách sạn.

    Tôi bắt đầu định thần và nhớ lại. Nhưng thật sự đêm đó tôi rất say và ko thể nhớ
    nỗi chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết sáng thức dậy tôi và Lan đã nằm cùng nhau,
    người ko mảnh vải.

    - Nhưng chưa chắc đó là con anh.

    - Sao anh nói vậy, anh định ko chịu trách nhiệm với em à ?

    - Thôi được nếu đó là lỗi của anh thì em phá bỏ nó đi, để nó lại đều ko tốt cho
    cả hai ta. Ảnh hưởng đến sự ngiệp của anh và cả của em.

    - Ko được, em yêu anh, yêu cả con chúng ta nên dù phải bỏ tất cả em đều bằng
    lòng.

    - Thế thì tùy em, anh về.

    Tôi quay lưng, rảo bước ra chỗ con Camry

    - Tại con bé đó mà anh bỏ em đúng ko?

    Lan chạy theo níu tôi lại

    - Con bé nào

    - My, nó ko phải là em anh và anh đã yêu nó

    - Em nói quái gì thế ?

    - Anh đừng giấu em, em biết mà. Anh yêu con bé đó nên anh bỏ rơi em và con
    chúng ta.

    - Anh ko yêu My, em đừng hỏi nữa

    - Anh nói dối, anh yêu nó, anh yêu nó mà.

    Lan khóc ngất, tôi bắ đầu cảm thấy bực bội

    - Ừh, đúng đấy. Anh yêu con bé đấy, người con gái đầu tiên khiến anh yêu thật
    tâm đấy. Anh nói hết rồi đó em vừa lòng
    chưa ?

    - Được, anh giỏi lắm. Tôi thách anh bỏ rơi tôi đấy. Nếu anh bỏ tôi thì tôi sẽ mở
    cuộc họp báo về việc con trai chủ tịch tập đòan ôtô Minh Trí đã làm siêu mẫu Ngọc
    Lani có thai và bây giờ thì ruồng bỏ và bắt ép cô ấy phá thai. Tất cả những gì
    chúng ta nói vừa rồi tôi đều đã ghi âm tất cả. Muốn chết thì tôi sẽ lôi tất cả
    chết chung. Để tôi xem bố anh sẽ xử trí thế nào, và cả con bé My ngốc nghếch nữa.
    Tôi ko có hạnh phúc thì anh cũng đừng hòng,tôi cho anh một đêm suy nghĩ. Anh
    hãy ngoan ngõan yêu và cưới tôi làm vợ, nếu ko thì anh biết hậu quả rồi đấy.
    Tôi ngả người nằm dài ra ghế, gác tay lên trán và suy nghĩ. Đầu tôi đau như búa
    bổ, bây giờ phải làm sao đây ? Tôi ko thể để bố tôi chịu trách nhiệm chuyện này
    được. Chính tôi làm thì tự tôi phải chịu trách nhiệm. Nhưng nếu tôi chịu trách
    nhiệm thì My phải làm sao đây, tôi sẽ lại mất điểm và có thể sẽ mất cô ấy mãi
    mãi. Ôi trời ! Sao khó nghĩ thế này.

    8 giờ sáng nó về đến nhà, sau khi đi ngắm bình minh xong thì nó và Phong đi ăn
    sáng. Nhờ cái túi trà tụi nó xin được từ cô chủ quán nên giờ trông hai mắt nó
    đã đỡ kinh dị hơn. Nó mệt mỏi bước vào nhà, lát nữa đây nó lại phải đối mặt với
    người mà nó ko muốn gặp nhất bây giờ.

    - Sao ko lên phòng mà ngủ ?

    Àh ra là vợ tôi.

    - Tối về mệt quá nên ngủ quên ở đây.

    - Thế à, thế thì ngủ tiếp đi.

    - Em đi đâu suốt đêm qua vậy?

    - Đi chơi.

    - Đi với ai mà cả đêm thế ?

    - Với bạn ? Hỏi gì lắm thế

    Vợ tôi trả lời cộc vài câu thế rồi đi vội lên phòng. Có lẽ tôi đã tìm được cách
    giải quyết cho chuyện Lan. Cám ơn vợ nhé, anh quyết định rồi. Một dấu chấm hết ở
    đây thôi.
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XX: SAY

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:38 pm

    CHƯƠNG XX : SAY

    Dinh dong dinh dong dinh dong...............

    Ôi trời, mới ngủ được có một tí bù cho cả đêm người ta thức trắng mà ai lại quấy
    rầy thế này. Mất lịch sự quá.

    Dinh dong dinh dong dinh dong...................

    - Ra liền đây trời, mới sáng sớm mà um sùm, làm cái quái gì mà bấm chuông liên
    tục thế ko biết. Đúng là cái đồ vô .....

    - My..........!!!!!!!!! Có chồng chị ở nhà ko em.

    Nó chưa kịp nói hết câu thì đã thấy bà Lan ở đâu nhảy xổ vào ôm chầm lấy nó miệng
    toe tóet.

    - Chồng gì chị ?

    Nó nhăn mặt rủa thầm trong bụng. “Đúng là vô duyên có khác, sáng sớm đến nhà
    người ta kiếm chồng con gì ở đây ko biết”.

    - Àh, anh Trí của em đấy.

    - Anh... Trí ạ ? Sao chị lại gọi là chồng. Chả lẽ...

    Miệng nó dường như cứng lại, nó như đã lờ mờ đóan được cái gì đó đang sắp xảy
    ra.

    - Thì tụi chị sắp cưới nhau nên gọi vợ chồng luôn cho tiện ấy mà. Hôm nay chị đến
    để cùng anh Trí đi mua nhẫn cưới, tháng sau tụi chị cưới rồi, mà em thấy chị mặc
    cái váy này có ngắn quá ko, chị sợ anh Trí .......

    Nó như chết đứng. “Nhẫn” ư ? “Cưới” ư ? “Vợ, chồng” ư ? Tim nó vỡ tan, từng mảnh
    từng mảnh một. Mỗi từ chị Lan thốt ra đều như những mảnh thủy tinh bén nhọn đâm
    thẳng vào trái tim nó.

    - Em làm gì đến sớm thế ?

    Chồng nó trong nhà buớc ra

    - Anh Trí. Người ta nhớ anh quá à.


    Chị Lan lách người qua khe cừa chạy ào vào quàng tay ôm chồng nó. Nó đứng đấy
    bóp chặt cái nắm cửa cố sức ko cho nước mắt rơi ra.

    - Anh ơi mình đi mua nhẫn đi, em muốn có nhẫn để ràng buột anh lại. Ko anh lại
    đi lăng nhăng thì sao.

    - Khi nào gần cưới thì đi, gấp gáp làm gì.

    - Ko em muốn ngay cơ, anh lăng nhăng lắm ko tin anh được đâu. Em thấy chị nói
    có đúng ko My ?

    - Ừ..mh, đúng rồi ...muốn cưới thì đi mua ngay đi, ko lại vuột vào tay người
    khác.

    Nó lấy tay lau vội nước mắt

    - My ! Em khóc àh ? Sao thế ?

    Chị Lan chạy đến kéo tay nó trong khi nó đang cố che lấy đôi mắt mình

    - Tại.. em thấy anh Trí lấy được vợ rồi nên vui quá đấy thôi.

    - Hihihi chắc chắn sau này chúng ta sẽ là một đại gia đình hạnh phúc anh nhỉ.

    Chị Lan hai tay quàng cổ chồng nó và nó.

    - Anh chị cứ tự nhiên nhé, em lên lầu trước.

    - Ừmh, cám ơn nha em.

    Nó chạy vội lên lầu, nước mắt nó rơi như mưa. Nó dựa lưng vào cửa phòng mà
    khóc, khóc đến độ ngồi bệt xuống sàn nhà. Tại sao thế ? Tại sao anh ko cho nó
    cơ hội để nói rằng nó yêu anh. Tại sao ko phải ai khác mà là chị Lan ? Tại sao
    ông trời lại cho nó về đây, sao cho nó gặp anh ? Để giờ nó ko thể trở lại là một
    con bé My đanh đá ngày xưa nữa, ko thể vừa hét vừa chỉ vào mặt chồng nó nữa.

    ....Tình yêu đến vô thường


    Rồi bỗng hóa hư không...
    ( Trích Không thể quên – Cao Thái Sơn )

    9:30 PM - Bar Flower

    - Phong sao đến trễ thế để anh em người ta đợi lâu muốn chết.

    Thằng Việt thường tụ tập chúng tôi lại ăn nhậu mỗi tháng 1-2 lần.

    - Trí đâu ?

    - Ôi xời mày nói nó làm gì, giờ nó đang vi vu cùng vợ đi sắm nhẫn cưới hay áo
    cưới gì đấy.

    - Uả nó định cưới cô bé xinh xinh hôm trước thật àh ?

    Thằng Minh hỏi mà tay tôi như hết sức lực, ngày hôm qua My nói với tôi là đơn
    phương với Trí cơ mà, thằng Trí đâu có yêu con bé, mà có yêu thì chưa chắc thật
    lòng. Tôi quá hiểu cái tính trăng hoa của nó mà.

    - Làm gì có chuyện đó, nó cưới bà Ngọc Lan siêu mẫu mà đợt trước nó đã dẫn bà ấy
    đi Sapa với tụi mình hết một tuần đó.

    - Diss thằng đó ngu gớm, con bé kia tươi thế mà chả “hốt hàng” đi cưới một con
    mẹ già về thì làm ăn gì ko biết.

    Thằng Tuấn ú vừa nhai chóp chép miếng kiwi vừa vỗ đùi chửi lớn.

    - Ai nói mày biết thế Việt ?

    Tôi vừa hớp ngụm rượu vừa đưa mắt hỏi thằng Việt.

    - Chuyện, tao cung cấp thông tin mà mày còn phải hỏi. Sáng nay tao mới gặp con
    Hằng bạn thân con Lan đây, nó xúng xính quần áo mới nghe bảo là chuẩn bị đi đám
    cưới con Lan với thằng Trí đấy.

    - Khi nào cưới ?

    - Tháng sau

    Thằng Trí cưới Lan thì My thế nào ?

    - Êh Phong mày đi đâu vậy ?

    - Tao ra ngòai gọi phone tí.

    Tút....tút...tút........
    Tút......tút....tút......
    Tút......tút....tút......
    Tút......tút....tút.....
    Tút...tút.....tút....

    5 cuộc gọi và ko ai bắt máy, ko bao giờ tôi gọi mà My ko bắt máy. Tôi điên cuồng
    chạy vào bar lấy chìa khóa xe định bụng sẽ chạy thẳng đến nhà thằng Trí hay những
    nơi nào mà My có khả năng đến nhất.
    ****
    - Việt, xem cái bọn cùi bắp kia đang ngắt một bông hoa đẹp kìa.

    - Sao mày biết hoa đẹp, nhìn cái lưng ko mà cũng biết xinh hay ko xinh à ?
    Trình ngắm hoa mày lên cao Tuấn nhỉ ?

    - Chuyện, tao mà. Tao cá em này là tuyệt thế giai nhân, mày xem cái lưng nõn
    nà, đôi chân thon mịn thế kia thì ko phải mỹ nhân chắc cũng hạng búp xinh.Tụi
    đó sắp kéo được em ấy rồi kìa, mày tính sao ?

    - Đợi thằng Phong vào rồi tính.

    ***
    - Phong, nói mày nghe cái này, bên kia có một hoa xinh một mình lẻ bóng kìa,
    qua hái đi cu.

    - Thôi nhườn tụi bây tao đang bận tao cần đi gấp.

    Tuy nói thế nhưng tôi vẫn xoay người nhìn theo hướng tay thằng Việt. Ko nhìn rõ
    được mặt cô bé nên tôi định quay lưng bước khỏi bàn thì thằng Minh rú lên

    - Trời trời !!!!!

    - Gì vậy cha nội ?

    - Mày xem cái tụi mấy thằng đó đang dìu ai ra kìa.

    - Khỏi nhìn cũng biết, cái con thỏ con mềm nhũn kia chứ ai.

    - Ko phải mày nhìn đi

    Thằng Minh mồm lắp bắp chỉ tay về phía cái bọn nhà quê kia.

    - Oh my god ! Phong ơi, vợ bé bỏng àh ko người tình bé bỏng của thằng Trí đang
    bị bọn kia dìu ra kìa.
    ***
    Người nó mềm nhũn, đầu óc quay cuồng, nó đã một mình uống gần hết chai XO. Nó
    cũng chả biết giờ nó đang ngồi hay đang đứng nữa, chỉ thấy thấp thóang mập mờ một
    người con trai nào đó đang nói chuyện với nó thì phải, rồi nó thấy nó dựa vào
    người nào đó. Gìơ nó thật sự rất muốn nằm ngủ một giấc dài cho quên hết mọi việc,
    ngủ luôn ko bao giờ tỉnh lại thì càng tốt.

    - Ai cho mày đụng vào cô gái đó ?

    - Chuyện của tao liên quan gì đến mày ?

    - Thằng này bố láo gớm, mày biết tụi tao là ai ko mà dám nói giọng đó. Mau thả
    bạn gái của anh Phong ra ngay ko thì mày sẽ chết mà ko thấy xác đấy.

    Thằng Tuấn ú vừa nói mồm vẫn cắn liên tục mấy miếng dưa.

    - Hahahaha, tao đếch cần biết mày là ai, có ngon thì qua đây giành lại bạn gái
    đi. Ko thì ngoan ngõan để tao vui vẻ một đêm với bà xã mày.

    Thằng Việt bắt đầu bẻ tay nghe rắc rắc

    - Diss mẹ mày láo nè con

    Nó nhào đến đấm vào mặt thằng đểu đó, cả đấm kia thấy bạn mình bị đánh thì nhào
    đến định hội đồng 4 thằng chúng tôi. Thằng Tuấn ú cũng quẳng luôn đĩa trái cây
    nhảy vào, tôi và thằng Minh nhào đến quầy tóm lấy mấy chai rượu và bắt đầu đập
    vào tụi dê cụ kìa.
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXI: GIẢ VỜ

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:38 pm

    CHƯƠNG XXI : GIÃ VỜ

    Trong bar ngập tràn tiếng hét, tiếng đổ vỡ , tiếng chai thủy tinh va đập.

    - Đừng để tao thấy mặt chó tụi bây lần nữa

    Tuấn ú bực tức đập thùng thục lên người thằng cầm đầu đang nằm dài trên sàn,
    người bê bết máu

    - Đi thôi ko lại rắc rối.

    Thằng Minh kéo Tuấn ú ra khỏi bar, thằng Việt ra lấy xe còn tôi thì đến dìu My
    dậy, cô bé say đến không còn biết gì nữa.

    - Đi đâu bây giờ Phong ? Chả lẽ đưa My về vào giờ này, chắc thằng Trí cẩu đầu
    trảm tụi mình mất.

    - Ôi thằng này ngu, mày không đem công chúa xinh đẹp này về cung chắc ngày mai
    tụi này sẽ bị bàn dân thiên hạ gán cho tội “Lợi dụng trẻ vị thành niên” mất =.=

    - Ờh nhỉ ? Thế mày tính sao Phong ?

    - Về nhà thằng Trí đi, tao cũng muốn làm rõ việc nó sắp cưới Lan.

    - Ok

    1:30 PM

    Dinh dong dinh dong...........

    - Có chuyện gì mà đến vào giờ này thế ?

    - Trả tình yêu bé bỏng cho mày nè.

    Tuấn ú ấn My vào người thằng Trí

    - Sao My lại ở cùng với tụi mày ?

    - Mày còn hỏi à ? Mày làm cái quái gì mà để cô ấy ngồi ủ rũ uống gần hết chai
    XO trong bar thế ? Súyt bị mấy thằng nhảm nhí làm thịt rồi đấy. Mày làm chồng
    kiểu gì thế ?

    - Tao ko phải chồng cô ấy, mày đừng mở mồm nói bậy.

    - Thế lần trước thằng nào lớn mồm nói với anh em “My là vợ tao”

    - Chuyện lần trước là chuyện lần trước, chuyện lần này là chuyện lần này.

    - Vậy tại sao bây giờ mày cưới Lan, lại là trò “ăn xong rồi bỏ” phải ko ?

    Thằng Việt bắt đầu bực trước cái thái độ bây giờ của thằng Trí

    - Tao chưa làm gì cô ấy cả, chỉ đơn giản là tao ko còn hứng thú với lọai con
    gái đó nữa, nếu mày quan tâm đến hàng cần thanh lí của tao thì đến đưa cô ấy đi
    đi, tao ko cản đâu.

    - ĐKM

    Tôi tức điên lao đến đấm vào mặt thằng tồi đấy, thằng Trí tiếp cú đấm tôi mà ko
    hề đánh trả, mũi nó bắt đầu rỉ vài gọt máu.

    - Sao mày ko đánh trả đi thằng đểu kia.

    - Tao thấy hình như mày quan tâm đến chiếc giày cũ ấy lắm nhỉ, thế thì đưa thằng
    về nhà đi, đừng có lượn lờ ở trước nhà tao và Lan nữa.

    - Mày....
    Người tôi như con thú điên một phần vì tức một phần vì tôi cảm thấy thật tội
    nghiệp cho My.

    - Thôi đi Phong, nó thay đổi rồi, ko còn là anh em của tụi mình nữa đâu.

    - Anh Trí ơi, có chuyện gì mà ồn thế anh ?

    - Vợ tao gọi rồi, tụi bây còn chưa chịu về à ?

    - Mày nhớ đấy Trí, mày sẽ hối hận.

    Tôi gằn từng tiếng, cố nén cơn giận tôi bế My lên xe, quay về nhà thằng Việt.

    ***

    Chiếc xe đen nhánh lao vun vút trong bóng đêm tĩnh lặng, lao đi xa vút. Tôi cứ
    đứng đấy tay siết chặt cánh cửa cổng lạnh ngắt hơi sương đêm mà tim đau thắt. Tụi
    mày trách tao ?
    Đúng tao tồi, tao đểu, tao ngu khi tao đã chọn con đường này. Con đường phải
    lãnh nhận hết trách nhiệm của tao, cái trách nhiệm ngu ngốc do chính tao đã tạo
    ra. Tao cũng muốn chạy đến bế My vào lòng như cái cách thằng Phong đang làm lắm
    chứ, nhưng liệu ngày mai sự nghiệp nhà tao có đứng vững trước việc này, tụi mày
    chắc sẽ cười vào mặt tao vì cái lí do quá cao cả đấy nhưng tao ko muốn đứng trơ
    mắt nhìn cái công ty bố tao đã gây dựng bằng cả cuộc đời phải sụp đổ chỉ vì cái
    tính lông ngông, ích kỉ của tao. Tụi mày đâu thể hiểu được và cả em nữa. Chắc
    em đang đau khổ, đang giận tôi lắm. Tôi đã có thể tin vào cái tình yêu mỏng
    manh mà tôi trao cho em đã được đáp trả, trong cơn say em gọi tên tôi và khóc.

    Nhưng có lẽ ông trời căm ghét chúng ta nên đã để em yêu tôi quá muộn màng thế
    này. Tôi ko thể yêu em nữa, ko thể chăm sóc cho em, ko thể cùng em đi chơi hay
    có những đứa con xinh đẹp. Có lẽ tôi buông tay em ra là một quyết định đúng đắn,
    mong rằng thằng Phong sẽ giúp em hạnh phúc, sẽ thay tôi chăm sóc em và giúp tôi
    thực hiện những mong ước mà chúng ta chưa thực hiện được với nhau .
    Xin lỗi em, tình yêu của anh !

    Sáng, nó thức dậy, ngó dáo dác xung quanh căn nhà rộng lớn lạ lẫm. Đầu nó nhức
    kinh khủng. Đêm qua nó đã một mình uống gần hết chai XO, nó chỉ nhớ là nó uống
    gần hết chai rượu thì có ai đó đến nói lèo xèo léo nhéo gì đó rồi nó chả biết
    gì nữa.

    - Ôi cái đầu của tôi

    Nó ôm đầu nhăn mặt, một bóng người lách nhẹ qua cửa bước vào

    - Em tỉnh rồi àh ? Đói ko ? Ăn cháo thịt nhé.

    - Anh Phong, đây là đâu ?

    - Nhà thằng Việt.

    Nó chợt bất giác nhìn xuống người mình

    - Á !

    Nó vừa hét vừa kéo cái chăn lên che gần hết người

    - Áo.... áo em sao thế này ?

    - Em ko cần lo, tối qua tụi anh nhờ chị người làm nhà thằng Việt thay áo cho
    em. Tụi anh đều bị tống xuống dưới lầu hết nên em ko cần lo.

    - Cám ơn các anh.

    - Thôi ko có gì, em ăn nhanh đi cho nóng.

    Anh Phong cười hiền với nó, sao nó yêu cái nụ cười hiền lành dễ thương thế ko
    biết.
    Nó đang ăn dở thì đột nhiên nó nhớ chợt

    - Anh Phong này, tối qua em ở bar Flower mà, sao giờ lại ở đây ?

    - Em còn hỏi nữa, em đấy con gái gì mà hư quá. Ngồi một mình mà uống đến say
    mèm, có biết thế nguy hiểm lắm ko ?

    - Dạ vâng vâng biết rồi, kể em nghe chuyện tối qua đi.

    Nó lay lay cánh tay Phong

    - Tối qua bọn anh rủ nhau đi đến Flower thì trùng hợp thay tụi Việt nó thấy em
    say khước, em say đến độ ko biết gì và tí nữa là bị một bọn con trai làm thịt
    ..

    - Ưh......hh, eo ôi

    Nó vừa trợn mắt vừa lấy hai tay che lấy thân mình kiểu như em còn bé lắm ấy

    - May là gặp được những người nghĩa hiệp anh hùng như tụi anh đây, ko thì em
    toi mạng rồi.

    - Ừmh ừmh, đúng là anh hùng. Tiểu nữ xin đa tạ

    - Thôi đi, em khùng quá.

    - Hahahaha, khùng giống anh.

    - Em đúng là hỗn mà, phải đét cho mấy cái mới được.

    - Ááá hahaha, bới người ta anh Phong đánh em

    Nó lăn người cuộn tròn trong chăn, Phong chồm lên đánh nó. Trong khỏang khắc,
    Phong đang nằm trên người nó, bốn mắt nhìn nhau, môi gần sát môi, tim hai đứa đập
    thìn thịt. Bất chợt Phong đứt bật dậy, mặt đỏ tía lắp bắp

    - Thôi..... em ăn đi rồi nghỉ ngơi, anh.... xuống dưới cùng bọn thằng Việt.

    - Dạ

    Nó ngoan ngõan nghe lời Phong. Phong đi tới cửa đột nhiên quay lại nói khe khẽ

    - Nhớ sau này khi ko có anh bên cạnh thì đừng uống say như thế nữa nhé.

    - Ừhm..

    Phong vừa bước ra khỏi phòng, thì nó ngã vật ra giường, tay để lên ngực áp đảo
    trái tim đang nổi lọan của mình, nó lảm nhảm

    - Phù, nguy hiểm quá.


    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXII: QUYẾT ĐỊNH

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:39 pm

    CHƯƠNG XXII : QUYẾT ĐỊNH

    Part 1

    - Thưa ông, mọi người trong nhà đang bàn tán nhau chuyện cô Lan có thai với cậu
    Trí. Cô Lan hiện giờ đã dọn về ở cùng cậu Trí.

    - Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi

    - Dạ ...vậy chuyện của cậu Trí thì sao ạ ?

    - Mọi chuyện cứ để tự thằng Trí giải quyết. Tôi muốn xem nó làm thế nào.

    - Nhưng nếu giải quyết ko ổn thoả thì chuyện này sẽ ảnh hưởng đến công ty chúng
    ta.

    - Ừmh...Cậu nói cũng đúng.... cậu điều tra cho tôi về cái thai của con Lan, điều
    tra kĩ càng cho tôi nhé.

    - Vâng, tôi hiểu.
    ***

    Nó đem cái bát đã sạch nhẵn xuống lầu

    - Diss mẹ, con đó có thai rồi

    - Sao mày biết ?

    - Thằng Minh gọi cho tao, nó nói hôm nay nó sang công ty nhà thằng Trí lấy đồ
    án, nó đứng ngoài cửa thì vô tình nghe thấy trợ lí Nam nói với bố thằng Trí

    - Êh tụi bây hay tại con Lan có thai nên thằng Trí bắt buộc phải lấy nó ?

    - Hahahaha, mày có điên ko Việt. Thằng Trí đâu phải hạng có trách nhiệm trong mấy
    chuyện như thế. Mà nếu đúng thế thì tại sao nó ko nói với tụi mình.

    - Ờh, mày nói cũng đúng

    Xoảng......


    “ Có thai ? “........................
    ..........................

    “Chị Lan có thai ?”.........................
    .............................

    ”Anh Trí có con cùng chị Lan ư ? “.............
    ............................

    - My, em ko sao chứ

    - Ko sao ạ, em bị vuột tay thôi mà, xin lỗi anh Việt nha

    - Ờh, ko vấn đề gì đâu em. Người đẹp làm vỡ bát thì thằng Việt nó ko trách đâu.

    - Mày nhiều chuyện quá

    Có vẻ mọi chuyện đang nghiêm trọng dần, tôi có thể thấy được điều đó qua nét mặt
    của My. Chắc có lẽ cô bé đã nghe được chuyện lúc nãy chúng tôi nói.

    - Thôi, em lên lầu nằm nghỉ nhé.

    - Êh thằng Phong kia, mày khôn thế ? Lần nào đưa người đẹp lên phòng mày cũng
    giành là sao ?

    - Mày lại lắm chuyện nữa àh. Mau dọn đống này đi !

    - Ơh tại sao lại là tao ?

    - Tại mày ú

    ****

    Nó ngồi thừ trên mép giường, Phong nhìn nó, khuôn mặt có vẻ lo lắng.
    Gìơ đây nó ko muốn khóc, ko muốn buồn chỉ thấy như mình ko còn gì để bận tâm nữa.
    Cũng chẳng biết tại sao lại thế, chắc vì chuyện này cũng bình thường như cân đường
    hộp sữa ấy nhỉ.
    Đến cưới nhau họ cũng đã chuẩn bị cả rồi thì có thai chắc cũng là một phần sẵn
    có trong kế hoạch của họ. Nếu có gì đáng để bận tâm thì chắc có lẽ chính là việc
    tại sao nó lại là người cuối cùng biết chuyện này và nó cũng là người phải chấp
    nhận một nỗi đau ko thể nào nguôi nổi.

    Ánh hoàng hôn vành cam chiếu xuyên vào phòng, khuôn mặt My vô hồn nhìn ra cửa sổ,
    ánh mắt như rời khỏi thực tại.

    - Nếu em muốn khóc thì cứ khóc thoải mái đi, em cứ như thế này mãi anh lo lắng
    lắm.

    - Chắc em sẽ về Canada, em cảm thấy nơi đây ngột ngạt lắm, ở đây chỗ nào cũng
    khiến em đau buồn cả. Có lẽ em nên quay trở về Canada, trở về nơi thực sự của
    em.

    Nó nói thật nhanh, nhanh đến độ ko kịp thở. Nó sợ nó nói chậm thì trái tim đang
    kêu gào cùa nó sẽ ngăn chặn ý nghĩ cương quyết đang ngày càng lung lay trong đầu.


    Tôi ngồi câm lặng nhìn My, từ đầu tôi đã biết chắc chắn sẽ đến lúc cô ấy vuột mất
    khỏi tay tôi, àh mà là rời khỏi cuộc sống của tôi mới đúng chứ, bởi vì tôi chưa
    bao giờ có được cô ấy.

    - Anh đưa em về nhà anh Trí được ko, em muốn lấy một số thứ.

    - Nếu anh nói em hãy ở lại vì anh thì em có đồng ý ở lại ko ?

    - Sao ạ ?

    - Thôi ko có gì, em thay áo đi, anh đưa em về.

    Lúc nãy anh Phong nói gì nhỉ ? Mà thôi, nó phải chuẩn bị để trở về nơi đó, có lẽ
    là lần cuối cùng nó được thấy anh và nơi đã gắn bó nó với anh suốt thời gian
    qua.

    ****
    - Ơh My ! Em đi đâu cả đêm thế ?

    - Em đến nhà bạn.

    - Bạn nào thế My ?

    Nó trả lời một cách qua loa, nó ko muốn nói chuyện một chút nào với chị Lan, nó
    ích kỉ thế đấy. Nó ghét chị Lan kinh khủng. Nó leo vội lên cầu thang

    - Em đi đâu thế ?

    - Em lên phòng lấy một số thứ là đi ngay, chị đừng lo

    - Em định đi đâu nữa ?

    - Về Canada

    Nó dừng bước quay ngoắt lại nhìn chị Lan, điệu bộ quan tâm giả tạo ấy khiến nó
    muốn đến đánh vào mặt chị ta cho thoả mãn uất ức mấy hôm nay.

    - Sao em lại về lúc này ? Chị và anh Trí đã dời ngày cưới vào tuần sau rồi, em
    ko định uống ly rượu em chồng của chị àh ?

    - Ko phải tháng sau ư ?

    - Tại chị.... có thai rồi nên cần cưới gấp, em biết tin vui này chưa ?

    - Biết rồi

    - Ai nói cho em mà nhanh thế?

    Ôi trời ! bà ấy còn cười khúc khích kiểu như “Ta đây đã thắng rồi nhé, con chíp
    con kia” Nó điên lên được

    - Dạ, em biết rồi thưa chị, chả phải bà chị vừa mới nói đấy sao. Em có việc bận
    phải về Canada nên ko ăn song hỷ của hai nguời được. Nhân đây em chúc hai người
    luôn hạnh phúc vui vẻ đến hết đời. Thế nhé !
    Nó nói một mạch, hậm hực đi lên cầu thang


    Đã gần 6 giờ tối nhưng tôi vẫn chưa muốn về nhà, thật sự là ko muốn về chút
    nào. Mỗi tối về trước cổng nhà đều có người chờ sẵn, có người nấu ăn sẵn, tất cả
    đều hoàn hảo chỉ chờ phụ vụ tôi. Nhưng những thứ đó đều ko có hơi ấm của em,
    tôi sẵn sàng đánh đổi bữa cơm thơm nóng đầy đủ của Lan để lấy lại giây phút hai
    đứa cùng ngóng mũi đợi bà hai, hay cả những lúc chúng ta giành nhau cái tivi
    vào mỗi chủ nhật. Tôi cũng sẽ tự nguyện xin đổi lại để được lấy mỗi tối nằm ngủ
    cách li nửa giường với em, đổi luôn cả những cử chỉ yêu thương Lan dành cho tôi
    để thấy được hình ảnh mỗi lúc em tức giận, chun mũi xin xỏ tôi điều gì đó.

    Tôi mãi mê chìm đắm trong hình ảnh của em rồi chợt như nhận ra, tôi còn một thứ
    khác cần quan tâm. Một thứ thực tế hơn em lúc này. Lan cần tôi hơn em, nghĩ đến
    Lan tôi lại cảm thấy não nề. Nhìn đồng hồ, xách cặp, bước ra khỏi công ty, tôi
    biết hôm nay chắc chắn mình sẽ lại ko thể ngủ được, vì cạnh tôi ko phải là em !



    Part 2

    Kéo vali xuống lầu, nó nhìn cảnh vật xung quanh, mỗi góc mỗi nơi này đều tràn
    ngập hình ảnh của anh. Lần cuối cùng nó vẫn ko gặp đ ược anh, chắc có lẽ tụi nó
    hữu duyên vô phận.
    Hít một hơi dài, nó lặng lẽ quay lưng kéo vali bước ra cổng

    Tạm biệt anh, giấc mơ bây giờ chia đôi
    Nước mắt rơi, vẫn còn rơi hoài



    Định mệnh ơi, hãy cho anh được yên vui
    Chớ đau buồn, cho tình yêu này.............
    ( Trích Sad Noel – Yeniie)

    Mưa rơi trên mái tôn nghe lộp bộp Bầu trời đêm xám xịt, không một vì sao nào ló
    dạng, chắc có lẽ cơn mưa tối nay sẽ lâu tạnh, nó vén nhẹ tấm mành mỏng, nhìn
    mưa rơi mà nó nao lòng, mưa đêm lúc nào cũng buồn như thế. Mưa đem theo gió,
    gió thổi hiu hắt, từng luồng gió lạnh khoảng lấp dần không gian ấm áp của căn
    phòng.
    Sáng sớm mai nó sẽ phải rời khỏi đây, nó đi rồi anh có nhớ nó không ? Có muốn
    giữ nó ở lại không ? Nó lại mơ tưởng đến cái viễn cảnh được gặp anh, nó mong được
    thấy anh lắm. Đã hai ngày rồi nó chưa được thấy Trí, chưa được nghe tiếng Trí
    và nó chỉ mong sẽ được thấy anh một lần nữa thôi, chỉ một lần thôi. Liệu ông trời
    có giúp nó...................................


    - Anh Trí, thấy cái áo này hợp hơn hay cái này ?

    My đang làm gì thế ? 3 ngày rồi, đã 3 ngày – con số lớn nhất mà tôi phải chịu đựng
    sau 6 tháng ở cạnh My. Lần đầu tiên tôi phải xa cô bé lâu như thế.

    - Anh Trí, anh có nghe em nói không ?

    - Anh đang nghe đây này

    - Thế anh xem áo cưới nào đẹp hơn ?

    - Cái này

    Tôi cũng chả biết mình vừa nói gì, tâm trí tôi giờ lởn vởn ở đâu tôi cũng không
    biết.

    9 :30 AM, Sân bay Tân Sơn Nhất

    - Em đi nhé, cảm ơn tất cả mọi người

    Lần lượt nó ôm chào tạm biệt tất cả mọi người. Những con người nó yêu quý.

    - Đặc biệt là anh, cám ơn anh rất nhiều anh Phong ạ.

    - Em đi bình an nhé.

    - Vâng ạ

    Nó đưa mắt ra xa tìm kiếm một hình bóng quen thuộc.

    Nhưng VÔ VỌNG !

    Không hề có anh, anh không đến. Người nó mong chờ không xuất hiện, nó cố gắng nấn
    ná, cố gắng tự an ủi mình : Có lẽ điều kì diệu sẽ xuất hiện với nó.

    Đang ngồi dài cổ đợi Lan thay ra thử vào chừng vài chục bộ áo cưới thì điện thoại
    tôi reo.

    - Alô, tao nghe đây. Chuyện gì thế ?

    - ...................................

    - Mày nói gì ?

    - ............................

    - Tao đến ngay

    Không kịp lấy cái áo vest, tôi bấm số gọi trợ lí Nam đem xe sang đón tôi đến
    sân bay.

    - Anh định đi đâu thế ?

    - Anh có việc phải đi ngay

    - Đi đâu ? Chúng ta chưa thử áo xong mà

    - Việc ở công ty, rất khẩn cấp. Anh phải đi ngay

    - Chuyện của My phải không ?

    - Sao em biết ?

    - Em biết chuyện và em đã giấu anh, vì em sợ, sợ anh sẽ lại vì nó mà bỏ em một
    lần nữa

    - Anh ko có thời gian đâu đôi co với em

    - Nếu anh đi ngay bây giờ anh chắc chắn sẽ hối hận

    - Dù bây giờ trời có sập xuống anh cũng nhất định phải đi

    Tôi vội chạy ra xe, Lan kéo tôi lại, nài nỉ

    - Anh ơi, đừng mà. Xin một lần thôi, vì con chúng ta nha anh. Một lần thôi

    - Xin lỗi , anh không thể. Anh phải gặp My lần cuối cùng

    - Anh......anh phải chịu trách nhiệm với em.

    - Anh sẽ chịu trách nhiệm với em, nhưng không phải là bây giờ, còn không em muốn
    làm gì thì tuỳ em, anh nhất định
    phải gặp My.

    Tôi chui vào xe, luôn miệng thúc giục trợ lí Nam chạy nhanh. Nếu đã không thể
    gi ữ em ở lại thì ít nhất anh cũng phải một lần đối mặt với tình cảm thật của
    mình, không thể cứ chạy trốn thế này mãi được. Khi nghe thằng Phong báo tin em
    sẽ trở về Canada mãi mãi thì anh đã biết em là ai, em quan trọng như thế nào đối
    với anh.

    - Sao ko chạy nữa trợ lí Nam

    - Dạ thưa cậu, ở phía trước kẹt xe dữ lắm, chắc phải đợi khá lâu

    - Mở cửa......... Nhanh lên ..............tôi bảo cậu mở cửa...............

    T ôi lao khỏi xe và bắt đầu chạy, chạy hết sức mình có thể. Ánh nắng gay gắt
    khiến đôi chân tôi nặng dần, mồ hôi rịn ra đầy người, bết cả tóc, tôi thở ngày
    càng gấp gáp.

    Mệt

    Rất mệt

    Nhưng tôi vẫn chạy

    “ - Anh ăn con cá này đi, em ăn con này

    - Nhưng con này bé tí teo, anh không thích

    - Đã bảo là ăn con này mà

    - Không ! anh phải ăn con này

    - Không ! em ăn con này, anh ăn con kia đi

    - Không trả con cá to lại cho anh

    - Àh thế bây giờ có ăn con cá kia không thì bào

    - Không

    Phật....

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, em cắn anh àh

    - Chết chưa, bây giờ em sẽ ăn con cá này hôhôhôhô”
    “ – Anh nằm xê ra coi, bên kia là của anh, bên đây là của em

    - Đây là giường anh cơ mà, em làm gì mà lấn sang nhiều thế

    - Em đã để cái gối ôm ở giữa rồi đấy. Mỗi người một bên là đúng rồi

    - Anh cứ nằm sang đấy làm gì nào, đến ngủ cũng không để người ta yên, y như
    cách ly mấy thằng bất lực

    - Không nằm sang bên kia đi

    - Mệt quá, anh ngủ rồi

    - Xích qua bên kia xem”.....................

    6 tháng, 6 tháng kỉ niệm, 6 tháng bên nhau, 15552000 giây ở cạnh nhau

    Tất cả, tất cả như tràn ngập về trước mắt anh
    Không thể dừng lại đ ược, không dừng lại được, tôi phải đến, phải giữ lấy hạnh
    phúc nhỏ nhoi của mình. Đợi anh nhé ....... đợi anh nhé My !

    “Chuyến bay mang mã số ESC – 502 bay từ TP Hồ Chí Minh - Việt Nam đến TP
    Toronto – Canada sẽ khởi hành vào lúc 9h35 phút.....”

    - Đến giờ rồi em phải đi đây.

    Nó xoay sang Phong dúi vào tay Phong một bức thư nhỏ

    - Đưa cho Trí hộ em nhé.

    Kéo vali bước đi, nó nghe sống mũi mình cay xè.


    Tạm biệt anh, giấc mơ bây giờ chia đôi
    Nước mắt rơi, vẫn còn rơi hoài



    Định mệnh ơi, hãy cho anh được yên vui
    Chớ đau buồn, cho tình yêu này.....
    ......Rồi ngày mai, người đến sau sẽ thật yêu anh
    Sánh đôi và, cùng dựng xây giấc mơ
    ( Trích Sad Noel – Yeniie)
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXIII: TRỄ

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:39 pm

    CHƯƠNG XXIII : TRỄ

    Hộc hộc hộc................
    .............Hộc hộc .........
    Tôi chạy tìm dáo dác khắp cả sân bay.
    Vừa chạy tôi vừa bấm số điện thoại thằng Phong ?

    - Mày đang ở đâu ?

    - Tao đang ở .........

    Thằng Phong chưa kịp dứt lời thì tôi cũng đã thấy bóng dáng ba thằng chúng nó

    - My đâu ?

    Tôi chạy xộc đến bấu lấy vai thằng Việt. Nó ngơ ngác chỉ tay vào phòng check in


    - Mày đến trễ rồi

    - Sao không giữ cô ấy ở lại ? Sao không đợi tao ?

    - My có gửi cái này cho mày

    Một bức thư ư ?


    TP Hồ Chí Minh
    Ngày 10 tháng 2 năm ...
    Gửi anh Trí,
    Chắc anh ngạc nhiên lắm khi nhận được bức thư này, khi bức thư này đến tay anh
    thì em đã ở một nơi rất xa.

    Từ ngày đầu tiên gặp anh em đã rất .......ghét anh. Anh có biết không ? Đôi lúc
    em tự hỏi không biết rằng em sẽ sống 6 tháng hợp đồng như thế nào với anh ?
    Nhưng em cũng đã sống được cùng anh trọn vẹn là 5 tháng 26 ngày anh ạ.
    Anh có biết tại sao em sống được cùng anh lâu đến thế không ?

    BỞI VÌ EM ĐÃ YÊU ANH !

    Em cũng không biết mình đã yêu anh từ khi nào nhưng em rất ghét những lúc anh
    vui cười cùng chị Lan, tức giận những đêm không có anh ngủ cùng. Nói tóm lại là
    em GHEN. Em yêu anh và em ghen với chị Lan.

    Anh đừng hỏi tại sao em lại yêu được một người đáng ghét như anh. Đến ngay cả
    em cũng không thể trả lời được câu hỏi đó. Nhưng có lẽ ông trời thích chọc phá
    người khác, trong khi em yêu anh thì anh lại không yêu em và anh sẽ cưới một
    người con gái mà em không thích.
    Buồn cười quá anh nhỉ ! Em đã từng định sẽ đem cái tình cảm ngu ngốc này đi đến
    nơi mà không ai biết nó đã từng tồn tại nhưng em đã làm ngược lại. Bởi vì em
    mong rằng mình sẽ có một lần em thực sự được bày tỏ tình cảm của mình, dù em biết
    rằng anh sẽ không bao giờ chấp nhận tình cảm này.
    Thật sự bây giờ em cũng chả biết phải nói gì thêm với anh, chỉ mong rằng anh
    hãy xem tất cả như một giấc mơ và xem như bức thư này chưa bao giờ tồn tại.

    Cám ơn anh về thời gian qua
    Chúc anh hạnh phúc.

    Ký tên :

    Người vợ bất đắc dĩ của anh
    Shell

    3giây
    2 giây
    ......
    Đi
    Phải đi thôi
    Phải đi giữ em lại

    - Mày làm gì thế Trí ?

    - Bỏ tao ra, tao muốn đến Canada, bỏ tao ra

    - Mày điên àh ? Mày đi thì Lan ra sao ? Đám cưới của mày sẽ ra sao ?

    - Tao mặc tất cả, tụi bây bỏ tao ra.

    - Bỏ nó ra đi Việt ! Bây giờ mày muốn đến Canada phải không, mày quyết định bỏ
    tất cả phải không ?

    - Tao nhất định phải giữ My lại

    - Được lắm

    ..Bốp..

    Thằng Phong đánh tôi
    Một cú đấm, khá đau và rất mạnh. Nó khiến tôi ngã ra sàn

    - Mày.. Sao lại đánh tao ?

    - Đánh để cho mày tỉnh. Tất cả mọi chuyện hôm nay đều do mày mà ra. Chính mày
    đã chọn con đường này thì mày phải chấp nhận. Đừng làm mọi thứ rối tung lên nữa.

    Con đường tôi đã chọn, trách nhiệm mà tôi phải gánh chịu, tôi biết chứ ! Nhưng
    tôi cũng biết có một cái gì đó vừa hạnh phúc vừa tiếc nối đang vỡ ra trong lòng
    mình. Một chút vị ngọt nhỏ nhoi của đời tôi đã vuột mất.


    ..Hỗn độn
    Bất lực......

    Nếu được quay trở lại, tôi sẽ không bao giờ chọn ngã rẽ này cho cuộc đời của
    mình, tôi sẽ chọn ngã rẽ chỉ có tôi và em mà thôi.
    Đưa tay lau những giọt máu rỉ ra nơi khoé môi, đứng dậy, nắm chặt bức thư trong
    tay, tôi quay lưng bước đi.

    - Mày đi đâu thế Trí ?

    - Làm ơn để tao yên !

    ***

    Tiếng nhạc và hơi người như làm cái quán bar cao cấp bậc nhất Sài Gòn này nhỏ
    hơn. Ai nhảy mặc ai, ai lắc mặc ai, tôi vẫn cứ một mình một rượu. Hết chai này
    lại đến chai khác.
    Đã ba hôm nay ngày nào tôi cũng đi sớm về trễ, sáng đến công ty, trưa la cà, tối
    vào bar. Bây giờ tôi đã là tôi, đã trở lại là một Minh Trí đích thực, sống như
    cách mà 25 năm qua tôi đã sống. Dựa lưng vào quầy, tôi vừa nhấp từng ngụm rượu
    sónh sánh màu đỏ thẫm vừa ngắm nhìn mọi người lắc.

    - “À, em mày thua tụi tao trong trò oẳn tù tì nè, bị phạt là đúng rồi.

    - Đưa đây, tao uống thế vợ tao.

    - Wow, Trí mình hôm nay có tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân kìa tụi bây.

    Hahahahaha ”

    Tiếng nói cười, tiếng ly chạm nhau, tiếng vỗ tay. Tất cả mọi chuyện như mới
    ngày hôm qua thôi.
    Nhưng đó đã là chuyện của hôm qua rồi ngày hôm nay chuyện đã khác. Khác đi rất
    nhiều. Liệu hôm nay tôi uống say thì em có dìu tôi về nữa ko ?
    Chợt buồn cười cho cái điều điên rồ tôi vừa nghĩ, tôi lại nốc rượu.

    ***
    - Êh thằng Trí bên đó kìa Phong !

    Tôi chạy đến chỗ nó, thật sự tôi đang rất tức giận. Nắm chặt tay, tôi đã sẵn
    sàng để dạy thằng này một bài học

    - Trí, đi về nhanh lên ! Tao có nhiều chuyện cần nói với mày.

    - Nói gì ?... Àh... mày muốn uống cùng à ? Lại đây, hôm nay Minh Trí này khao cả
    bar. Ok ?

    - Đi về nhanh, tao biết mày chưa say. Tao muốn nói chuyện nghiêm túc với mày

    Dường như nó không hề để ý đến lời tôi nói, nó vẫn thản nhiên uống rượu. Tôi
    điên tiết lên, nắm xộc lấy cổ áo nó, tôi dùng hết lực đấm vào mặt nó.
    Bị đánh, nó giằng mạnh khỏi tay tôi, nó bắt đầu đánh trả. Cả bar náo lọan. Mọi
    người đều dạt ra. Thằng Denni - chủ quán im thin thít khi Việt ra dấu bao hết
    đêm nay.

    Nó đánh có vẻ rất hăng. Được ! Đánh trả thế này mới có cảm giác chứ. Tôi đấm
    nó, nó ngã, sau đó đứng dậy. Nó lại đấm tôi và tôi ngã, sau đó tôi lại đứng dậy
    tiếp tục đánh nó. Cứ thế chúng tôi đánh nhau, hình như chúng tôi đánh rất lâu,
    lâu đến độ trong bar chỉ còn mỗi chúng tôi.

    - Ok guy ! Như thế này đủ để tao được nói chuyện với mày chưa ?

    - Nếu mày vẫn còn nhã ý

    Chọn một chỗ trong góc khuất, tôi ra hiệu với Denni:

    - 2 ly như cũ

    Quay sang thằng Trí, trông bộ dạng của nó lúc này khiến tôi không nhịn nổi cười

    - Mày cười gì ?

    - Mày đẹp nên tao cười

    - Đừng xỏ xiên tao, trông mày cũng không khá hơn đâu

    Mắt nó sưng vù, miệng bầm tím, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù như tổ quạ

    - Mày đừng có trơ mắt ra nhìn tao, muốn nói chuyện gì thì nói đi ?

    - Mày còn nhớ trò “YES OR NO” ngày trước tụi mình hay chơi không ?

    - Nhớ, rồi sao ?

    - Tao với mày cùng chơi trò đó nhé.

    Không kịp để cho thằng Trí trả lời tôi hỏi ngay nó

    - Mày yêu My, Y or N ?

    Nó nhìn tôi, có vẻ bất hợp tác

    - Mày yêu My Yes or No ?

    Tôi cố gắng lặp lại câu hỏi một lần nữa, thằng Trí vẫn im lìm, mắt nó mơ màng,
    nhấp một ngụm rượu miệng nó mấp máy:

    - Yes

    - Mày không hề muốn cưới Lan Y or N ?

    - Yes

    - Thật ra mày đang có nỗi khổ giấu tụi tao Y or N?

    Thằng Trí không trả lời, nó có vẻ ngập ngừng. Thái độ thật đáng nghi ngờ

    - Mày không cần trả lời, để tao nói thay cho “YES”. Thực ra mày có chuyện gì vậy
    Trí, nói tụi tao nghe đi. Có phải chuyện cái thai không ?

    - Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao hỏi mày, chỉ một câu thôi “ Mày
    yêu My Y or N ?”
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXIV: TỎ TÌNH

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:39 pm

    CHƯƠNG XXIV : TỎ TÌNH

    Part 1 :

    - Mày đừng hỏi nhiều, nhức óc quá. Bây giờ tao sẽ hỏi mày, chỉ một câu thôi “
    Mày yêu My Y or N ?”

    - No

    - Mày nói dối ! Mày yêu My

    - Đó là sự thật ! Tin hay ko tùy mày. Còn bây giờ thì mày về nhà đi! Lan đang
    lo cho mày lắm đấy

    - Tao ko muốn về!

    - Đừng có trẻ con như thế ! Tao mong mày hiểu và đừng xử lí mọi thứ bằng tình cảm.

    Thằng Trí thật tồi, nó dám chơi khăm tôi. Một câu hỏi lưỡng đao, trả lời thế
    nào cũng chết. “No” Thật sự đó ko phải là câu trả lời mà tôi muốn, điều tôi muốn
    hòan tòan trái ngược nhưng trong sâu thẩm trái tim mình tôi biết tôi ko có cái
    quyền được làm điều đó. Tôi khác thằng Trí, tôi đã hiểu

    My yêu Trí

    Rất nhiều. Nhiều đến nỗi nó đã làm cho tôi tin rằng mình đã thua. Đôi mắt cô ấy
    khi trông chờ bóng dáng Trí ở sân bay đã nói lên tất cả. Và tôi đã quyết định
    khi gọi cho thằng Trí

    Kết thúc
    Kết thúc mọi chuyện ở đây thôi
    Đã đến lúc “Người dự bị” phải ra đi


    Nhắm mắt lặng im
    Và dòng lệ tuôn rơi

    Xin hãy để một lần cuối cùng tôi được khóc VÌ EM

    Dù ko hề say nhưng tôi vẫn vờ về nhà với bộ dạng lảo đảo. Lan nhẹ nhàng dìu tôi
    lên phòng. Ôi sao nhớ thế! Bộ dạng bực bội pha lẫn lo lắng của em khi cùng bà
    hai đưa tôi lên phòng. Cả những trò kì quái em giở ra để hành hạ tôi. Nhưng giờ
    chỉ là quá khứ thôi phải ko ?
    Sao em tàn nhẫn thế ? Bỏ đi khi tình yêu vừa đến, em đã ko cho tôi một cơ hội để
    được nói những đều em và tôi đều muốn. Tại sao cứ làm khổ nhau mãi thế này ?
    Ngày mai nữa thôi tôi và em sẽ mãi mãi xa nhau. Có phải chúng ta thực sự không
    thuộc về nhau ?
    Còn thằng Phong nữa, tại sao nó phải nói dối ? Tôi biết nó yêu My mà. Chả lẽ cảm
    nhận của tôi sai ? Tôi đã định nếu như nó nói nó yêu My thì tôi sẽ để nó đến với
    My và nó cũng sẽ là thứ cản trở tôi mơ tưởng đến My để sống yên ổn cùng Lan.
    Nhưng đằng này nó lại nói không. Nó khiến tôi thật khó xử, khi tôi nghe nó nói
    “No” thì trong lòng tôi......thật sự trong lòng tôi dậy lên ham muốn là được đến
    bên My. Nhưng Lan và cái đám cưới ép buộc kia như tảng đá đè nặng lên ham muốn
    cháy rực đó

    Gác tay lên trán cố dỗ yên giấc ngủ.
    My, Lan, Phong, cả tôi nữa dường như chúng tôi đang chạy vòng tròn với tình cảm
    của mình thì phải ? Có nên một lần đối mặt và giải quyết tất cả ?

    ***
    “ – Anh Trí, bên đây nè, hahaha

    - Ba ơi ! Bên đây nè, lêu lêu lêu

    - Đợi ba với !

    - Hahahaha

    Tôi, My và những đứa con của chúng tôi đang nô đùa trên một ngọn đồi xanh đầy nắng.
    Những đứa trẻ và My cứ chạy, chạy mãi tôi đuổi the họ. Rất nhanh và cuối cùng
    tôi đã bắt được. Nhưng..........My và con tôi.....Họ tan biến vào ko khí, dần dần
    biến mất trước mắt tôi. Tôi cố dùng đôi bàn tay của mình để giữ lại nhưng tất cả
    mọi cố gắng đều vô dụng. Tôi gọi họ, chạy khắp ngọn đồi tìm kiếm nhưng chỉ còn
    mình tôi. Chỉ còn mình tôi thôi”

    Bật dậy với khuôn mặt đầy mồ hôi, tôi giật mình khi thấy Lan đang đứng trước
    gương với chiếc áo cưới

    - Em làm gì ở đây ?

    - Hôm nay là ngày cưới của chúng ta mà, em chưa kịp gọi mà anh đã dậy rồi. Thôi
    chồng của em đi tắm đi nhé. Lát chúng ta cử hành hôn lễ

    - Anh biết rồi !

    - Nhanh lên đấy

    Hôm nay đã là ngày cưới của tôi rồi sao ?

    Mệt mỏi tôi ngồi phịt xuống cạnh cửa nhà tắm. Liệu tôi cưới Lan rồi thì có hạnh
    phúc ? Còn con của tôi, nó có hạnh phúc với một gia đình như thế ? Tôi rồi sẽ
    phải sống súôt đời với một cuộc sống nhàm chán thế ư ?

    Đứng dậy, nhìn mình trong gương tôi cảm thấy mình đã thay đổi. Trái tim ở ngực
    tôi giờ nó đã biết đau, biết nhớ. Tôi biết ai đã làm nó như vậy.
    Đó chính là em, đó là tình yêu chúng ta luôn dành cho nhau. Chính em, em đã làm
    tôi thay đổi, em đã thắp một ngọn lửa trong tim tôi nhưng nó sắp tàn lụi rồi.
    Tôi phải làm sao đây ? Cứ bỏ mặc hay sẽ chạy theo những ảo ảnh xa xăm kia ?

    - Sao anh chưa thay đồ nữa, cha xứ bảo trễ giờ làm lễ là ko tốt đâu đấy. Hay
    anh muốn em thay giúp hihihi

    - Lan, anh có chuyện muốn nói với em

    - Chuyện gì vậy ông xã yêu ?

    - Anh muốn đi Canada, chỉ một lần. Anh muốn gặp My, anh cần nói một chuyện rất
    quan trọng với cô ấy. Chỉ một lần thôi và anh sẽ trở về, sẽ ko suy nghĩ về My nữa
    và sẽ sống trọn đời với em.

    - Anh....anh đừng đùa nữa, anh đi thay đồ đi chúng ta sẽ cử hành hôn lễ. Sẽ
    nhanh thôi mà.

    - Em đừng lảng sang chuyện khác. Anh đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy

    - Em ko nghe, và cũng ko muốn nghe bất cứ chuyện gì có liên quan đến con nhỏ
    đó. Anh tỉnh lại đi, đến ngày hôm nay rồi mà anh còn nghĩ đến nó nữa sao ? Hôm
    nay, hôm nay là ngày cưới của chúng ta đấy. Anh biết ko ? Ngày cưới của chúng
    ta đấy

    Nước mắt Lan rơi đầy trên tay tôi.

    - Anh xin em, một lần cuối cùng thôi.

    Hình như tôi sắp khóc

    - Đừng mà!. Em ko muốn, em ko muốn thế này đâu

    - Nhưng anh sẽ ko thể sống yên ổn nếu anh ko gặp được My. Một lần cuối cùng
    thôi, anh xin em đấy

    Tôi nói như van nài và tôi khóc. Một giọt nước mắt mặn lăn trên má

    - Không, em không muốn, em không muốn mất anh đâu. Anh có biết em phải mất biết
    bao thứ mới có được ngày hôm nay không ? Em yêu anh nhiều hơn cả My yêu anh .
    Anh ko biết hay sao ?

    Lan cố dùng những ngón tay nhỏ bé để giữ chặt tôi trong vòng tay mình

    - Em biết anh không thể mà Lan. Xin cho anh mọôt lần thôi, một lần thôi cũng đủ
    rồi. Nếu ko anh sẽ phát điên lên mất.

    Tôi khóc, nhiều hơn. Cái gì đó ở tim bị dồn nén cứ trào ra.


    - Được! nếu anh đã muốn thế thì anh chứng minh cho em thấy đi. Hãy quỳ xuống và
    van xin em đi.

    - Em......

    - Sao anh ko dám àh ? Thế thì chứng tỏ anh có thể sống yên ổn cùng em.

    Lan nhìn tôi bằng đôi mắt thách thức, tôi có thể hiểu nếu mình đánh mất cơ hội
    này thì mãi mãi sẽ không bao giờ có cơ hội được gặp My một lần nữa

    - ....Anh... Được.. anh làm


    .......Bịch.....

    - Xin em, hãy để anh đi, chỉ một lần thôi

    Nhẫn nhục, bây giờ tôi cảm thấy mình thật yếu hèn nhưng vì em tôi có thể làm tất
    cả, cứ coi như đây là hình phạt dành cho tôi vì đã làm em đau khổ, đã ngu ngốc
    với tình cảm của mình. Một hình phạt quá nhẹ nhàng !

    - Anh....Vì con nhỏ đó anh dám làm cả thế này ư ? Đứng lên ! Đồ hèn nhát ! Minh
    Trí của tôi ko bao giờ quỳ trước bất kì người đàn bà nào. Đứng lên ! Đứng lên !

    - Anh xin em ! Xin hãy để anh đi, chỉ một lần thôi.

    - Hết rồi ! Minh Trí ơi là Minh Trí, anh bây giờ chẳng khác nào con chó. Minh
    Trí đầy kiêu hãnh, Minh Trí đào hoa ngày xưa đâu rồi. Bây giờ chỉ còn một con
    chó đang quỳ trước mặt siêu mẫu Ngọc Lan này thôi. Hahahaha...... Anh thay đổi
    rồi, anh ko còn là Minh Trí ngày xưa mà tôi yêu nữa. Tôi không yêu một Minh Trí
    hèn kém thế này. Anh đi đi, coi như tôi đã lầm. Đi đến với cái tình yêu thấp
    hèn đã làm lụn bại anh thế này đi. Đi đi !

    Lan nói trong nước mắt và đầy mỉa mai. Tôi biết thật ra Lan không hề độc ác thủ
    đọan, cô ấy như bây giờ cũng là vì quá yêu tôi nhưng tình yêu không thể gượng
    ép được. Nếu không gặp My thì chắc rằng tôi đã ngoan ngõan cưới Lan. Có lẽ trục
    quay số phận đã đảo lộn !

    Tôi đứng dậy, nhìn Lan và quay bước. Lòng tôi đau nhói nhưng không phải vì yêu
    Lan mà vì thương hại Lan, một cô gái tội nghiệp bị chính tay tôi đầy đến đường
    cùng.

    Xin lỗi em ! Anh sẽ chịu tất cả trách nhiệm, chỉ xin một lần được sống thật với
    bản thân mình.

    Khóc.........
    Nước mắt rơi đầy ướt đẫm cả khuôn mặt
    Một cô gái, trong chiếc váy cưới lộng lẫy đang ngồi vật vã trong tiếng nấc và
    nước mắt

    Hết, hết thật rồi
    Thua rồi ! Một siêu mẫu kiêu hãnh đã thua một con nhóc vắt mũi chưa sạch
    Em sai rồi phải ko anh ?
    Tình yêu có thể thay đồi tất cả
    Tình yêu đã cảm hóa được anh rồi phải ko ?
    Dù có được anh nhưng trái tim anh sẽ mãi ko là của em thì em còn cần có anh để
    làm gì nữa chứ !



    - Con đi đâu vậy ?

    Vừa bước ra khỏi cửa tôi gặp ngay bố mình trịnh trọng trong bộ vest cài hoa

    - Con.........

    - Con đã quyết định ?

    - Bố......? Sao bố....?

    - Ta có thể thấy được tình yêu đang cháy trong mắt con. Nếu con đã quyết định
    thì hãy hành động theo quyết định của mình đi con trai. Dù bất cứ trường hợp
    nào bố vẫn ủng hộ quyết định của con.

    Tôi xúc động đến suýt khóc. Chưa bao giờ tôi thấy bố mình tuyệt vời như thế
    này. Bất chợt tôi muốn ôm ông

    - Con ôm bố một cái nhé ?

    - Ôh, con trai ta. Con lớn thật rồi

    Ôm bố tôi, tôi mới thấy ông đã già thật rồi.

    “Bố! con sẽ ko làm bố thất vọng. Tin con nhé !”

    - Thôi con trai, hãy đến với tình yêu của mình đi. Bố mong là con sẽ thành công

    - Vâng ạ


    Hăm hở, tôi quyết đến Canada dù chỉ để gặp em và nói “ANH YÊU EM”


    Part 2

    Nó dạo này rất bận rộn, nó và Ryan vừa bàn bạc xong một dự án mở rộng thêm chi
    nhánh công ty ở Arizona. Giờ nó đã là chủ tịch tập đòan ôtô STN, bố mẹ nó đã
    giao tòan bộ công ty cho nó. Hai ông bà đang vi vu tận Nhật Bản Hàn Quốc gì đấy.

    Trong đầu nó bây giờ chỉ có công việc công việc và công việc. Nó muốn sự nghiệp
    nhà mình thật phát triển, để không phụ lòng bố mẹ. Nó nghĩ vậy nên khi Ryan đề
    nghị được đến công ty làm thì nó đã đồng ý. Nó biết Ryan vẫn còn tình cảm với
    nó, cảm giác cho nó biết thế. Mỗi khi anh nhìn nó, ánh mắt anh vẫn còn da diết
    lắm. Và nó cũng thấy thật có lỗi khi đã trách anh trong khi anh đang có nỗi khổ
    rất lớn. Biết anh vần còn yêu mình nhưng sao nó ko cảm thấy hạnh phúc chút nào
    thế này ? Nó đã cố gắng tạo điều kiện cho cả hai được bên nhau để tình cảm sẽ
    trở lại nhưng sao trái tim nó vẫn âm ỉ đau ? Nó ko còn c ảm giác lâng lâng mỗi
    lần anh quan tâm nó, mỗi lần anh cười với nó nữa. Đầu nó và cả trái tim nó vẫn
    còn vương vấn hình bóng người con trai ấy. Chẳng lẽ nó ko còn yêu Ryan ?

    Vừa bước ra khỏi thang máy công ty cùng Ryan, nó chợt thấy một chiếc ôt ô sang
    trọng đậu ngay trước cửa công ty, một người đàn ông bước xuống, dáng vẻ rất
    quen thuộc.
    Chính là.....là Trí, ko thể lầm được đó là Trí.
    Hình như Trí đã thấy nó, anh tiến nhanh đến chỗ nó. Tim nó đập lọan nhịp, chân
    run đến độ ko đứng vững. Người con trai mà cả tuần nay trong mỗi giấc mơ nó đều
    mơ thấy, giờ đang trước mặt nó. Anh ấy đang tiến đến, ngày càng gần nó hơn. Nó
    hồi hộp đến gần như nín thở

    - Anh có thể nói chuyện riêng với em được ko ?

    Nó như ko nghe thấy Trí nói, chỉ đứng trân trân nhìn Trí. Như cố gắng nhìn thật
    nhiều cho thỏa bao ngày mong nhớ

    - Anh có thể nói chuyện riêng với em được ko My ?

    Lần này nó mới sực tỉnh

    - Có chuyện gì nói ở đây ko được ư ?

    - Ừmh......thật ra....nhưng anh nghĩ nói riêng có vẻ tốt hơn

    Nó nhìn điệu bộ Trí, có chuyện gì mà anh phải sang đến tận đây ? Hôm nay chẳng
    phải là ngày cưới của anh và chị Lan sao ?

    Hay .......?

    Ko thể nào, ko thể nào có chuyện đó được.

    - Nếu anh ko nói thì em đi đây, em đang bận lắm

    Nó phải chạy trốn, nó sợ Trí sẽ lại nói điều mà nó ko muốn nghe. Nó đau như thế
    là quá đủ rồi. Có cả Ryan ở đây nữa, nó đang cố gắng hàn gắn tình cảm của mình
    dành cho Ryan mà, nếu cứ đứng ở đây nghe Trí nói, lỡ Trí nói điều gì đó ko hay
    thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nó và Ryan.
    Nó bước vụt qua Trí, cố đi thật nhanh nhưng Trí nắm tay nó lại, tuy ko mặt đối
    mặt nhưng nó vẫn nghe rõ được từng chữ, từng chữ một

    - Chỉ cần nghe anh nói một câu thôi, một câu anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi. Thật
    ra là......ANH
    YÊU EM, anh rất yêu em.

    - Xin lỗi ! Nhưng tôi ko hề yêu anh. Mong anh hãy quay về Việt Nam và làm tròn
    bổn phận người chồng của mình đi

    Nó giằng tay mình ra khỏi Trí và bước đi cùng Ryan, những tưởng Trí sẽ bỏ cuộc
    nhưng.....Trí đang chạy theo nó. Đứng trước mặt nó, giữ chặt vai nó Trí gằn lên
    từng tiếng

    - Anh ko tin, trong thư em đã nói em yêu anh, ko thể thay đồi nhanh như thế được

    - Đó chỉ là những rung động nhất thời của tôi khi bị bỏ rơi và bị Ryan chia
    tay, nhưng bây giờ tôi đã hiểu được nỗi khổ của Ryan và tôi quyết định trở lại
    với anh ấy. Anh hiểu rồi chứ ? Anh chỉ là vật thay thế tạm thời thôi. Ok ?

    Trí nhìn nó, ngỡ ngàng, thất vọng, suy sụp.... Đó là những thứ nó có thể nhìn
    trong mắt Trí lúc này. Buông tay khỏi vai nó, Trí nhìn sâu vào mắt nó

    - Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt anh và nói “ EM KO HỀ YÊU ANH “đi, nếu em nói
    được thì anh sẽ ko bao giờ làm phiến em nữa

    - TÔI KO HỀ YÊU ANH
    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXV: DẰN VẶT

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    Join date : 30/06/2010

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:39 pm

    CHƯƠNG XXV : DẰN VẶT




    “- Chỉ cần nghe anh nói một câu thôi, một câu anh đã ấp ủ từ rất lâu rồi. Thật
    ra là ......ANH YÊU EM, anh rất yêu em”

    Nó lăn người qua lại trên giường. Chuyện sáng nay làm nó ko tài nào ngủ nổi. Từng
    lời từng hành động của Trí làm nó ray rức qúa . Tại sao bây giờ anh lại đến và
    nói những lời đó với nó cơ chứ ?
    Nếu là trước đây thì chắc nó đã vui mừng đến độ chết ngất nhưng bây giờ thì ko
    thể nữa rồi. Đơn giản vì anh đã ko còn là của nó.
    Chị Lan cần anh, con anh cần anh. Và anh đã là của họ.

    Lúc anh nói hãy nhìn thẳng vào mắt anh thì nó đã cố gắng dùng tất cả sức lực
    còn lại của mình để nhìn vào mắt anh, nhưng nó đã ko chịu nổi, cho đến khi nó
    nói “ TÔI KO HỀ YÊU ANH”, nó đã quay mặt đi và bước vội. Nó mong anh hãy quay về,
    hãy từ bỏ nó. Nhưng anh cứ đứng đấy, đôi mắt anh vô hồn, người anh chết lặng.
    Nó nhìn dáng anh bất động từ cánh cửa kính mà lòng quặng đau, nó rất muốn.....
    rất muốn quay người lại, chạy đến ôm anh vào lòng. Lau những giọt nước mắt trên
    khóe mi anh.

    Nhưng nó ko thể !

    Nó sợ mình đến bên anh rồi thì sẽ ko bao giờ rời xa anh được nữa, như thế thì
    nó sẽ trực tiếp là người phá họai gia đình anh. Nó sợ mình là người phá họai, sợ
    là người thứ ba.
    Con anh, nó có quyền được có đầy đủ bố mẹ, nó có quyền được hạnh phúc. Nó ko có
    tội !

    Đã có lúc nó nghĩ tại sao mình ko làm điều mình muốn ? Sao ko làm theo những điều
    con tim mách bảo ? Những lúc như thế hình ảnh chị Lan lại hiện lên, tuy ko ưa
    gì chị ta nhưng nó cũng ko nỡ, chị ta sẽ ra sao nếu bị Trí bỏ rơi ? Chị ta làm
    sao có thể tiếp tục sự nghiệp của mình với cái thai hoang ?
    Nó thì lại khác, nó còn có bạn bè, có Ryan che chở, có một sự nghiêp to lớn và
    một số tiền đủ cho nó ăn đến chết. Vậy tại sao nó lại cố giành giật anh ?
    Có đôi lúc tình yêu ko phải là tất cả. Cũng giống như cái chân lí mà Ryan đã hy
    sinh vì nó. Tình yêu đâu phải là tất cả đâu phải ko anh ?
    Chỉ cần nơi xa ấy anh sống bình yên với người phụ nữ yêu anh như em đã yêu anh.
    Như thế là đủ rồi.

    Dù em đã quyết định làm cho chúng ta đau khổ nhưng em vẫn hy vọng anh hãy hiểu
    cho em. Hãy luôn nhớ rằng có em luôn luôn yêu anh. Chắc chắn là thế !
    Em mong chờ như vậy, có phải em quá ích kỉ ko anh ?

    ******

    Cuối cùng anh cũng đã nhận ra
    Anh chẳng là gì với em


    Anh đã quá sai lầm
    Trái tim anh tan vỡ như con sóng
    Tình yêu ta tan biến như làn khói
    Nỗi đau ko thể nào xóa nhòa



    Anh thở dài như tất cả đổ vỡ
    Chỉ còn tro bụi phủ kín tâm hồn anh.

    " – Cuối cùng em cũng đã chờ được anh về !

    - Em còn ở đây thì tốt quá, chúng ta cưới nhau đi. Anh sẽ cưới em, sẽ chịu tất
    cả trách nhiêm như em mong muốn, ok ?

    - Không ! Cám ơn ý tốt của anh nhưng em còn ở lại đây chỉ vì em muốn nói với
    anh một điều EM SẼ KO LẤY ANH.

    - Sao ?

    - Thật ra em ko có thai gì cả, tất cả đều là một vở kịch, em đã nói dối anh.

    - Tại sao ?

    - Xin lỗi, em làm tất cả cũng vì quá yêu anh, một tình yêu mù quáng. Nhờ quyết
    định ra đi của anh mà em đã hiểu. Anh đã đúng, tình yêu ko thể gượng ép. Anh giờ
    đã tìm được một tình yêu đích thực và nó đã cảm hóa được anh. Em ko làm được điều
    này, có lẽ đã đến lúc em phải ra đi.

    - Em đi đâu ?

    - Em sẽ tiếp tục ước mơ của mình, em sẽ đi Anh du học. Và em sẽ tìm được một
    tình yêu như anh, tình yêu có thể cảm hóa được em. Nhân tiện nói lời cảm ơn với
    bố anh giúp em. Tam biệt !”

    Chầm chậm rót rượu ra một dãy những chiếc cốc đã được xếp thành hàng dài. Nhẹ
    nhàng đưa từng cốc lên miệng, tôi muốn uống, uống thật nhiều cho quên tất cả,
    cho say để thôi ko nhớ đến em. Nhưng uống càng nhiều thì tôi lại càng nhớ em.

    Làm sao đây ? Làm sao cho tôi đừng nhớ đến em nữa đây ?

    Tại sao thế ? Tại sao em nỡ làm vậy với tôi ?

    Em có biết tôi đã đánh cược mọi thứ chỉ để có được em thôi hay ko ?

    Nhưng giờ đây thì sao ?
    Em ko cần tôi, em chỉ coi tôi như một vật thế thân tạm thời. Thật sự tôi chỉ là
    một vật thế thân tạm thời thôi ư ? Tôi thật sự ko có giá trị gì với em sao ?
    Em có biết đã bao nhiêu đêm tôi ngồi một mình trong đêm tối, nhìn bóng đêm bao
    trùm, tôi cố gắng xóa đi hình bóng em trong tim mình, trong não mình và cả
    trong tưởng tượng của mình. Cố gắng xóa đi, đã hàng trăm hàng nghìn lần cố gắng
    nhưng tôi đã ko làm được, tôi ko làm được.

    Và tôi khóc.

    Vì nhớ em, vì yêu em.
    Một thằng đàn ông chưa bao giờ hối hận thì nay sắp phải hối hận vì em. Hối hận
    vì em có người thứ ba. Một người khác ko phải là TÔI

    Tôi đã từng nuôi ảo tưởng về một căn nhà nhỏ, những đứa con tràn ngập hạnh
    phúc. Nhưng càng mơ mộng tôi lại càng cảm thấy vô vọng. Bởi vì giờ đây bên cạnh
    em đã có người đàn ông khác.
    Hắn ta có làm em khóc ko như tôi đã làm với em ? Có yêu em như tôi đã yêu em ?
    Nếu hắn ta tốt hơn tôi thì cứ sống hạnh phúc với hắn ta đi em nhé. Tôi ko có gì
    tiếc nuối vì đã yêu em.

    Hãy sống hạnh phúc ! Và đừng bao giờ nhớ đến tôi. Mặc dù tôi biết rằng tôi sẽ
    ko sống nổi dù chỉ một ngày ko có em. Nhưng tôi sẽ cố gắng, tôi sẽ cầu nguyện
    cho em.

    Tình yêu của tôi !


    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXVI: NỔI LÒNG

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    PT Points : 11607
    Thanks : 26
    Join date : 30/06/2010
    Age : 25
    Đến từ : Buôn Ma Thuột City

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:39 pm

    CHƯƠNG XXVI : NỔI LÒNG


    Sân bay hôm nay khá vắng, cô gái kéo chiếc valy màu đỏ nhẹ nhàng ngồi xuống
    băng ghế. Đôi mắt buồn của cô nhìn xa xăm vô định, cô nhớ lại lần đầu tiên cô gặp
    được anh.

    ***
    Sáng nay tôi đã có một buổi trình diễn thời trang lớn tại Hà Nội. Show diễn rất
    thành công và hiện giờ cả đòan chúng tôi đang ăn mừng tại một họp đêm. Đối với
    một người mẫu mới nổi như tôi thì có lẽ đây là một thắng lợi rất hòanh tráng.
    Lắc lư theo điệu nhạc mãi cũng chán, tôi bắt đầu ngắm mọi người nhảy. Tôi cứ vô
    tư vừa nhấp rượu vừa đung đưa mà ko biết rằng có một chàng trai đang nhìn mình.

    “ - Hi, chào em, anh ngồi đây được ko ?

    - Vâng, anh cứ tự nhiên !

    - Em là người miền Nam àh ?

    - Vâng ạ, em ở Sài Gòn

    - Ôi ! Trùng hợp ghê, anh cũng ở Sài Gòn đây. “

    Một chàng trai tuấn tú, bắt tín hiệu khá nhanh tôi biết anh chàng này đang vờ
    làm quen. Anh ta chính là Trí, con trai tập đòan ô tô Minh Trí nổi tiếng ở Sài
    Gòn.
    Trò chuyện được một lúc, tôi phát hiện ra anh ta rất cuốn hút và rất duyên.
    Chúng tôi khá là hợp gu. Tôi có vẻ đã được lọt vào mắt xanh của Trí. Ngay đêm
    đó, chúng tôi đã trao đổi số điện thọai cho nhau.

    Ban đầu, tôi đến với anh ta thực sự chỉ vì tên tuổi của tôi cần được đánh bóng
    bởi các đại gia, nhưng dần dần tôi đã bị vẻ sành đời, tính cách dễ thương chiều
    chuộng của anh ta thu phục. Lúc nào anh ta cũng quan tâm tôi, một cách rất chân
    thành ko hề giả tạo.
    Tôi bắt đầu yêu Trí, rất thật lòng. Tôi trao tất cả mình có cho Trí mà ko hề e
    ngại.
    Nhưng rồi cuối cùng tôi nhận ra một sự thật phũ phàng. Tôi cũng như bao cô gái
    khác, như bao cô gái mà anh đã từng yêu. Như một con ốc cho anh bắt, ăn thịt và
    cuối cùng là đổ đi như một đống phế thải.
    Tôi đã tìm mọi cách để níu kéo anh trở lại nhưng tất cả đều dường như vô dụng.
    Và rồi anh biến mất, rất nhanh như khi anh đến. Một thời gian rất lâu tôi đã ko
    thể liên lạc được với anh. Tôi cứ tưởng chúng tôi chỉ có thế, chỉ dừng lại ở thứ
    tình yêu trao đổi qua lại, rồi sẽ đường ai nấy đi, ko ràng buột cuộc đời của
    nhau.

    Nhưng đúng là ông trời có mắt. Sau bao nhiêu tháng ngày mong nhớ, cuối cùng tôi
    cũng đã gặp được anh. Tình yêu bao ngày tưởng chừng như đã mất lại bùng lên, dữ
    dội hơn trước. Tôi yêu anh đắm say, dù tôi biết trái tim anh đang hướng về người
    con gái khác. Tôi luôn mong với tình yêu cháy bỏng và sự quan tâm chân thành của
    mình sẽ mang anh quay về với tôi.
    Nhưng hình như tôi đã lầm, anh đã quá yêu con bé đó. Anh yêu nó đến nỗi anh nhẫn
    tâm hắt hủi tôi, một lần nữa. Đau đớn, tuyệt vọng, tôi đã van xin anh, chỉ cần
    anh đến bên tôi, chỉ cần mỗi ngày được thấy anh, được nghe anh nói cười, dù là
    miễn cưỡng tôi cũng hài lòng. Nhưng anh đã ko động lòng, anh vẫn quay lưng bước
    đi. Anh đâu biết rằng tôi đau đớn đến mức nào. Anh đâu nghe được tiếng trái tim
    tôi vỡ vụng thành từng mảnh.

    Và tôi đã bất chấp tất cả, với tờ giấy xét nghiệm giả mình có thai tôi đã hạ gục
    được anh, một cách dễ dàng ! Nhờ nó mà anh vẫn hằng ngày ở bên tôi, chăm sóc
    cho tôi. Tuy ko còn tha thiết như xưa nhưng bao nhiêu đó cũng khiến tôi vui lòng.
    Tôi như đứa trẻ đang cố giữ món đồ chơi qúy báu vốn ko thuộc về mình. Và thật sự
    nó chưa bao giờ thuộc về tôi, trong ngày hạnh phúc nhất của tôi, anh đã bỏ đi.

    Anh đã chạy theo tiếng gọi của con tim, anh khiến tôi bàng hòang tột độ. Như ko
    tin vào mắt mình, tôi đã cố gắng thuyết phục van nài anh, cố gắng cho anh hiểu
    tôi đã mong chờ được làm vợ anh như thế nào. Nhưng lại một lần nữa anh ko hiểu.
    Anh có thể vì đứa con gái đó mà quỳ xuống xin tôi thì tôi cũng có thể chết vì
    anh cơ mà ?

    Tại sao anh ko chọn tôi ?

    Tôi như gục ngã, khi anh đi tôi đã biết mình phải làm gì. Tôi phải trả thù !
    Tôi sẽ cho họ ko được hạnh phúc, sẽ mãi mãi đau khổ như tôi.
    Đáng lẽ ý nghĩ đó đã được hình thành trong đầu tôi nếu tôi ko gặp người đó.

    “ - Có vẻ con ko hài lòng với thực tại này nhỉ ?..........Đừng nhìn ta bằng đôi
    mắt chứa đầy hận thù như thế.

    Người đàn ông cúi xuống nhìn cô gái đang ướt đẫm trong nước mắt

    - Tôi sẽ ko để yên cho mọi chuyện như thế này đâu

    - Thế con sẽ định làm gì nào ?

    - Tôi sẽ làm gia đình ông bại họai thanh danh

    - Ta ko nghĩ con làm nổi

    - Đừng thách thức tôi, tôi sẽ bắt con trai ông trở về với tôi và tôi sẽ thâu
    tóm tòan bộ các người

    - Hahaha, con đúng là có óc tưởng tượng thật. Vở tuồng này kéo màn ở đây được rồi
    con gái ạ

    - Ông nói vở tuồng gì ?.....Tôi...ko ...hiểu

    - Ta nghĩ con hiểu nhiều hơn những gì ta đang nói chứ, đừng đem cái thai ra dọa
    ta. Nếu ko con nghĩ một vụ tử tự của một cô người mẫu ta có thu xếp nổi ko ?

    - Ông...........

    - Thật ra ta cũng chả thích gì mấy trò đánh lén như thế, nhưng biết làm sao bây
    giờ ? Tốt nhất là con nên biết điều một chút.

    - Đã ko muốn chuyện như thế này thì tại sao ông ko can thiệp sớm ?

    - Ta muốn như vậy là để xem xét xem con trai ta đã thực sự trưởng thành hay
    chưa ? Và nó đã lựa chọn con đường như ta mong muốn

    - Thì ra ...các người chỉ xem tôi như một trò chơi

    - Ta ko hề xem con như một trò chơi, xét cho cùng con vẫn là một cô gái tội
    nghiệp hiền lành. Ta làm thế chỉ để con hiểu, tình yêu ko thể gượng ép, nó rất
    kì diệu. Hãy để nó tự nhiên, đừng dùng bất kì thủ đọan nào với tình yêu vì như
    thế chỉ khiến cho người yêu trở thành một kẻ trách nhiệm nửa vời, và người được
    yêu sẽ là một kẻ bất hạnh. Hy vọng ta nói ít nhưng con sẽ hiểu nhiều. Hãy tìm lấy
    tình yêu có thể cảm hóa được con, con gái ạ.”

    “ Chuyến bay mang mã hiệu FF 219392AK từ Thành phố Hồ Chí Minh - Việt Nam đến
    London – Anh sẽ khởi hành vào lúc 11giờ 25 phút. Yếu cầu quý
    khách...............”

    Tiếng loa thông báo đưa cô gái về thực tại. Cô gái nhanh chóng kéo valy bước
    vào cửa phòng check in

    - Lan

    Ngỡ ngàng, người con trai cô yêu tha thiết đang đứng trước mặt cô.

    - Sao em đi vội thế ?

    - Anh......?

    - Đến để tiễn em

    Khẽ mỉm cười, cô gái nói nhỏ

    - Cho em ôm anh, một lần cuối cùng nhé

    Giữa sân bay đông đúc, vội vã. Một đôi trai gái, họ ôm nhau mặc kệ thời gian
    trôi và những đôi mắt đang nhìn mình.

    Một cách chậm chạp, cô gái mắt đỏ hoe từ từ buông tay khỏi chàng trai.

    - Em đi đây, tạm biệt anh

    Cô nói vội rồi quay lưng bước nhanh, sau lưng cô một chàng trai mắt cũng đỏ hoe
    vẫy tay thì thầm

    - Tạm biệt, chúc em hạnh phúc.


    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXVII: CÁI BẪY


    _________________
    Tạ Trần Hoài
    BMT - Daklak
    DHPT5 - HUI
    Mail: tranhoai12891@gmail.com
    Yahoo: sexy_baby_bmt@yahoo.com
    Call: 01656177087

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    PT Points : 11607
    Thanks : 26
    Join date : 30/06/2010
    Age : 25
    Đến từ : Buôn Ma Thuột City

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:40 pm

    CHƯƠNG XXVII : CÁI BẪY


    Dinh dong dinh dong.......................

    - Bà hai, có thằng Trí ở nhà ko ạ ?



    - Dạ có



    - Gọi nó xuống nói chuyện với chúng tôi



    - Dạ thôi, cậu đang ngủ, tôi ko dám



    - Cái gì? Gìơ này mà ngủ ư ? Mới 6h chiều mà ngủ cái gì



    - Dạ, 5h cậu Trí về nhà là ăn cơm rồi lên phòng ngủ ngay ạ. Cậu cứ im lặng ko
    nói cười với ai cả.



    - Thằng này!.....................Không được, thế này mãi cũng ko phải là cách,
    phải giúp nó mới được, ko thôi chắc tụi mình có cháo khuya ăn sớm quá. Suy nghĩ
    tiếp tao đi



    Tuấn ú nhăn trán đăm chiêu. Được chừng một lúc đột nhiên thằng Minh lạnh đập
    tay vỗ trán mặt hớn hở:



    - Có rồi, ta đã có cách rồi anh em ơi



    - Cách gi ?



    - Khoan, đợi tao một lát. Bà hai ơi, pha giúp 4 ly nước cam lạnh nhé....
    .....Vào nhà đi rồi tao nói cho mà nghe



    - Rõ vẽ chuyện, nói ở đây luôn cho gọn



    - Vớ vẩn, bàn bạc chuyện lớn mà đứng ngông ngông ngòai đường thế à, vào đi rồi
    tao nói cho mà nghe.



    Thằng Minh lạnh nháy mắt đầy bí ẩn



    - Thế này................thằng Phong thì làm thế này..............còn Tuấn Ú
    mày phải ..............như vậy mới được. Tụi bây hiểu chưa ?



    - Mày hay quá, tụi nó lớn cả rồi chả lẽ ko nhận ra cái mưu kế rởm của mày.



    - Ôi! Sao mày ngốc thế Phong. Phải cần viện binh nữa mới đủ “đô” chứ. hiểu chưa
    ?............. Ôi giời, xem cái mặt tụi bây kìa, để tao nói cụ thể hơn cho
    nghe. Là thế này...................Hiểu chưa ?



    - Ừmh Ừmh.........nghe cũng được đấy. Trông mày thế mà cũng có lúc thông minh
    ra phết nhỉ



    Thằng Việt gật gù cái đầu như triết gia vừa thấu hiểu cái chân lí viễn vông nào
    đó



    - Được ko mày ? Tao nghi quá, vụ này mà bể là tụi mình”mệt trong người” đấy



    - Khỏi lo, tao đã dự trù trừong hợp bể mánh rồi, cứ yên tâm. Gìơ thì lo thực hiện
    kế họach A đi.

    *****



    Đã hai tháng sau khi trái tim tan vỡ, tôi vẫn cứ sống cứ làm việc. Làm thật nhiều
    cho đến khi kiệt sức thì lại ăn, ăn xong thì ngủ, ngủ xong lại làm việc. Cuộc sống
    cứ diễn ra như thế, buồn chán, tẻ nhạt, ko có mục đích sống. Tôi cũng ko biết
    mình còn sống trên đời này là vì cái gì ?

    Đôi lúc tôi muốn buông thả cuộc đời, muốn ăn chơi cho quên sầu nhưng rồi lại tự
    nhủ “Mình phải đứng lên, cô ấy ko là gì cả, ko có cô ấy mình vẫn sống được”. Và
    sự thật là tôi vẫn sống , nhưng sống theo một kiểu khác, sống với cái xác ko hồn.





    ***

    9h tối rồi nhưng nó vẫn chưa muốn về nhà, công việc ở công ty đã hết từ đời nào
    và giờ nó đang chúi mũi vào việc đua môtô trên vi tính. Nó suốt ngày chỉ muốn
    làm việc làm việc và làm việc, nếu ko thì làm bất cứ cái gì tốn thât nhiều thời
    gian, thật căng thẳng để nó ko còn thời gian nhớ đến người đó. Nhưng dường như
    công việc của một tổng giám đốc công ty quá ít so với yêu cầu của nó. Nó vẫn
    còn thời gian, 8 tiếng để ngủ thì đầu óc nó đã dành 3 tiếng đồng hồ để nhớ đến
    anh. Nó ghét cảm giác đó, nó ghét cái gì vô vọng và ko bao giờ có được dù chỉ
    trong mơ. Nhưng đầu óc nó ko nghe lời nó, trong tim nó vẫn còn một khỏang trống
    dành cho anh, nó ko biết phải làm gì để lấp đi khỏang trống ấy. Làm gì để như
    ngày xưa đây ? Làm sao để trái tim nó hướng về Ryan và yêu Ryan như ngày xưa
    đây ?. Nó bất lực ! Những kí ức về anh và tình yêu dành cho anh cứ đày đọa nó.
    Phải làm sao đây ?



    ****

    - Để cái này vào cốp xe nghe bà Hai



    - Vâng ạ!



    Hôm nay tôi phải về nhà bà, bà gọi bảo nhớ tôi mong tôi về gấp. Tôi cũng đã có
    ý về mấy hôm nay, giờ thế này thì thôi về luôn một thể.



    - Xong chưa bà hai ?.



    - Dạ, xong cả rồi thưa cậu



    ****



    - Bà ơi bà, con về rồi nè



    - Trí, sao về trễ thế cháu, bà đợi cháu từ chiều đến giờ



    - Dạ, tại cháu kẹt xe mà bà. Thông cảm cho cháu đi, bù lại cháu ở đây một tuần
    luôn bà nhá



    - Được, ở đây luôn bà cũng chịu........Nào vào nhà, rửa mặt, rửa tay rồi ăn cơm
    với bà



    - Vâng ạ







    [ - Alô alô, xin thông báo, con mồi sắp tiến tới bàn ăn



    - Ok, nghe rõ. Tiếp tục kế họach A ]







    - Đây vào đây ngồi, hôm nay bà chuẩn bị những món mà cháu thích nhất đấy, ăn
    cho nhiều vào. Dạo này bà thấy cháu ốm quá. Có chuyện gì sao cháu ?



    Chẳng biết trả lời bà thế nào, tôi chỉ mỉm cười cho qua chuyện



    - Chuyện gì đâu bà, tại dạo này cháu kén ăn thôi, hôm nay cháu ăn thật nhiều
    cho bà khỏi lo nữa nhé



    - Ừh ngoan, ăn nhiều mới khỏe được chứ





    [ - Oh yeah, xin thông báo với đại ca Minh lạnh, con mồi vừa ăn. Dự báo khòang
    30 phút nữa sẽ kết thúc kế họach A.



    - Ok, các anh em chuẩn bị kế họach B, tấn công con mồi bên kia bờ đại dương đi
    ]





    - Ngon ko con?



    - Dạ ngon bà ạ, bà lúc nào mà chả nấu ngon nhất



    - Thằng này, chỉ giỏi cái miệng



    Đó chỉ là nói dối thôi, thật sự là trong miệng tôi chẳng thấy mùi vị gì cả. Dù
    có ngon đến mấy, đối với tôi giờ cũng bằng không.



    Ăn được vài miếng, đột nhiên tôi thấy buồn ngủ khủng khiếp, hai mắt diếp cả lại,
    thật sự là ko mở lên nổi nữa



    - Bà ơi, cháu nghỉ ăn rồi, cháu buồn ngủ quá.



    - Buồn ngủ àh ? Sao ko ăn thêm vài miếng nữa



    - Thôi, cháu buồn ngủ quá, ko chịu nổi nữa rồi.............. Ôi! Sao buồn ngủ
    thế này.



    Lấy tay đập đập trán, tôi cố tìm lại một chút minh mẫn để còn mò lên giường



    - Àh chắc cháu đi đường xa mệt đấy, thôi vậy lên phòng ngủ đi cháu



    - Vâng, cháu đi đây



    ***



    Nó đang lúi húi dưới bếp với món bánh gatô mà nó vừa học được từ chương trình nấu
    ăn gia đình. Đang tập trung nặn kem trang trí thì chuông cửa reo inh ỏi, tối rồi
    mà còn ai gõ cửa nhà nó thế nhỉ ? À, nó quên mất, lúc nãy nó gọi phone mời Ryan
    sang ăn bánh nó làm. Bởi vậy vừa bảo ko dám ăn vì sợ tào tháo rượt thế mà giờ
    đã bấm chuông inh ỏi. Rõ đáng ghét, thích đến chết mà cứ giả vờ





    - Ra ngay ra ngay....Lúc nãy anh bảo sẽ ko thèm ăn mấy.......c...á.i..........[cạch].....
    Ơhhhhh, bác trai........anh Phong........anh Việt....



    - Bất ngờ ko My?



    - Sao anh Phong và mọi người ở đây ? Có cả bác trai nữa ? Có chuyện gì sao ạ ?



    - Ừm thật ra bọn anh sang đây là có việc thật, việc rất quan trọng dành cho em



    - Cho em ? Việc gì ạ ?



    - À trước khi nói chuyện cụ thể thì bác và các anh có thể vào nhà ngồi được ko
    nhỉ ?



    - Vâng ạ, xin lỗi ngạc nhiên quá nên cháu quên mất. Mời mọi người vào

    ..........................



    - Mời mọi người dùng nước, bây giờ mọi người có thể nói cho em biết có chuyện
    gì mà mọi người sang đến đây vậy ?



    - Thật ra thì.............. đó là chuyện của thằng Trí, nó vừa bị tai nạn và giờ
    đang nằm hôn mê, ko biết bao giờ mới tỉnh lại



    Xỏang..........





    Cái tách trên tay nó rơi xuống đất vỡ vụng, cái gì thế này ?



    - Từ ngày cháu bỏ đi, thằng Trí như người mất hồn, nó chả thiết ăn uống gì cả.
    Suốt ngày nó chỉ nhớ đến cháu, hôm trước vì quá nhớ cháu, nó đã đi uống rượu,
    trên đường về nó vì tránh một đứa bé nên đã ko kiểm sóat đâm thẳng vào một chiếc
    xe tải lớn........... Bác sĩ nói nó chỉ có khỏang 25% cơ hội tỉnh lại nhưng
    trong đó 10% là sẽ sống cuộc sống thực vật đến suốt đời.



    “ Sẽ sống cuộc sống thực vật đến suốt đời”





    Nó bần thần ngồi phịch xuống sofa, đầu óc nó hỗn lọan,



    - Chị... Lan.......tại sao chị ấy ko khuyên anh ấy ? Sao ko cản anh ấy? Cháu đã
    trao Trí lại cho chị ấy chăm sóc rồi mà.



    - Lan đã đi từ lâu rồi My ạ. Sau khi em đi, Trí đã bỏ cả đám cưới để sang đây
    tìm em nhưng nó đã bị em từ chối. Rồi Lan cũng từ chối nó, vì cô ấy nhận ra cô ấy
    ko có được trái tim của Trí. Trí mất tất cả, nó bắt đầu sống như một người ko hồn,
    suốt ngày nó chỉ làm việc làm việc, ko đi đâu cả. Và cuối cùng, tối hôm trước,
    ko chịu được nữa nó đã đi uống rượu và ...nó........ đã bị tai nạn.



    Nước mắt rơi lã chã, tim nó đau thắt



    - Anh .....ấy có...... chết ko anh ?



    Tiếng nó đứt quảng, tay nó lạnh ngắt



    - Anh ấy .....ko thể bỏ....em lại



    - Nó ko chết nhưng có thể sẽ ko bao giờ tỉnh lại nữa, sẽ ko nói, ko cười như
    xưa nữa



    Căn phòng lặng căm, chỉ nghe tiếng nấc của cô gái và giọt nước mắt của những
    người đàn ông.



    - Mọi chuyện là như thế và hôm nay bác đến đây vì bác muốn thực hiện ước nguyện
    cuối cùng của nó, trong lúc đưa nó vào bệnh viện nó đã luôn miệng gọi tên
    con................ nên bác xin con, xin con hãy trở về Việt Nam gặp nó. Gặp nó
    một lần cuối thôi, bác xin con đấy.



    - Vâng, cháu sẽ trở về



    Nó vừa nói, vừa chạy ngay vào phòng, quơ bừa vài bộ quần áo nhét vào vali nó chạy
    vội ra cửa



    - My ! Em đi đâu thế ?



    - Anh........Ryan........



    - Em mang vali, em định đi đâu àh ? Còn những người này, họ là ai vậy ? Sao em
    khóc thế ?



    - Em..........em...... định về Việt Nam



    - Tại sao lại về ?



    - Anh Trí............anh ấy sắp chết rồi, anh ấy vì em mà hôn mê ko biết bao giờ
    mới tỉnh. Anh ấy sắp chết rồi.



    Buông hai tay mình ra khỏi người My, tôi chết lặng.



    - Em quyết định sẽ về đó thật sao ?



    - Anh ấy cần em Ryan à, anh ấy sắp...........



    - Sắp chết rồi chứ gì ? Vậy nếu anh sắp chết như thế em có lo lắng cho anh như
    vậy ko ?



    - Em.........



    - Được, nếu em nghĩ hắn ta sẽ đem lại cho em hạnh phúc thì em cứ đi, anh sẽ ko
    cản em đâu



    Ngước mặt lên cho nước mắt chảy vào trong, tôi chờ đợi một câu trả lời mà tôi
    đã biết trước



    - Bây giờ em đã hiểu tình yêu thật sự là gì, bấy lâu nay em đã cố gắng yêu anh,
    nhưng em ko thể, ko thể yêu anh như ngày xưa nữa. Em xin lỗi anh, mong anh sẽ
    tìm được tình yêu thực sự của mình, người có thể yêu anh hơn em



    Cô ấy vụt qua, biến mất và mãi mãi ko bao giờ trở lại.



    Bây giờ nước mắt rơi thật sự, ko thể kìm lại được nữa. Anh đang khóc, đang khóc
    vì em đây. Lần này sẽ là lần cuối cùng phải ko em ?

    -----------------------------------------------------------------------------------
    ----------------------------------->Chương XXVIII: SẬP BẪY NGỌT NGÀO


    _________________
    Tạ Trần Hoài
    BMT - Daklak
    DHPT5 - HUI
    Mail: tranhoai12891@gmail.com
    Yahoo: sexy_baby_bmt@yahoo.com
    Call: 01656177087

    tranhoai_bmt
    Yêu quái kiến
    Yêu quái kiến

    Tổng số bài gửi : 322
    PT Points : 11607
    Thanks : 26
    Join date : 30/06/2010
    Age : 25
    Đến từ : Buôn Ma Thuột City

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by tranhoai_bmt on Fri May 27, 2011 1:40 pm

    Chương XXVIII : SẬP BẪY NGỌT NGÀO


    “ - Đừng đi ! My........My “



    - My...........



    - Anh Trí, anh tỉnh lại rồi



    Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là khụôn mặt, ko biết gọi là khóc hay
    cười của My nữa. Ơh....Mà tôi vừa nghĩ gì thế nhỉ ? My ?



    - Em......em là My thật sao ?



    - Anh bị sao thế ? Bác sĩ........bác sĩ ơi, bà ơi anh Trí tỉnh rồi, anh Trí tỉnh
    rồi mọi người ơi



    - Khoan đã, cái gì mà có bác sĩ ở đây ?



    - Anh bị tai nạn, hôn mê sâu mấy hôm nay rồi. Anh ko nhớ gì sao ?



    - Tai nạn ? Làm gì có............. Ôi đầu tôi ? Chân tôi ? Ai quấn đầy băng thế
    này ?



    - Vậy có nghĩa là.............?



    - Đúng vậy, thằng Trí ko bị gì cả. Tất cả đều do bác sắp đặt ?



    - Sắp đặt ? Tất cả đều là giả sao ? Vậy là anh Trí ko bị gì cả ? Anh ấy sẽ ko
    chết ? Sẽ ko sống thực vật như lời bác nói ư ?



    - Đúng vậy. Nó vẫn bình thường. Bác đã cho nó uống thuốc ngủ, đưa nó vào bệnh
    viện quen với bác, sau đó thì sang canada và đưa cháu về đây



    - Thì ra .....thì ra mọi người gạt cháu, bác có biết cháu lo thế nào ko ? Mọi
    người thật quá đáng.



    - Người gạt cháu chính là cháu đấy ?



    - Bà !



    - Cháu thật sự rất yêu thằng Trí, vậy tại sao cứ làm khổ nhau. Bây giờ cháu rất
    bực tức phải ko ? Cháu muốn quay về Canada để đền đáp lại tình yêu của Ryan phải
    ko ? Nhưng liệu cháu trở về đó và yêu Ryan thì cháu có làm cho Ryan hạnh phúc
    được ko ? Hay sẽ chỉ đau khổ thêm ?. Bà chỉ nói thế còn quyền quyết định vẫn là
    ở cháu. Nếu bây giờ cháu đi chắc sẽ còn kịp chuyến bay cuối.



    Căn phòng chìm ngập trong im lặng, mọi người nhìn nhau. Chàng trai vẫn ngồi
    trên giường, anh nín thở chờ đợi sự lựa chọn của cô gái. Cô gái vẫn đứng im, có
    vẻ như đang suy nghĩ.

    ..................



    Đột nhiên My quay người về phía tôi, rồi cô ấy xoay người và bước đi. Tôi sợ
    hãi, vội vàng nắm lấy tay cô ấy



    - Nhưng nếu em lựa chọn Ryan, anh vẫn sẽ ko để em đi. Mất em một lần đã là quá
    đủ đối với anh.



    Ấm ! My đang ôm tôi, cảm giác kì diệu nhất mà tôi từng có được.



    - Em giả vờ đấy, đồ ngốc. Cám ơn anh đã giữ em lại. Em yêu anh!



    - Anh cũng yêu em.

    ***



    [ - Mời cô dâu và chú rể trao nhẫn cưới cho nhau và hẹn ước với nhau



    - Điều khỏan cuối cùng của em, em vẫn chưa nói đúng ko



    - Ừmh



    - Điều khỏan thứ 5 : Bên A phải hứa suốt đời bên cạnh bên B. Ko bao giờ lìa xa


    - Bên A xin hứa, suốt đời bên cạnh bên B ]



    - Đừng có chen



    - Dang ra một tí coi, tao ko thấy gì cả



    - Tụi bây thằng nào cũng hú hí với gái cả rồi mà làm như giặc trước cửa phòng
    tân hôn người ta thế àh. Về phòng ngủ hết.......... Để một mình tao coi được rồi
    hehehe



    - Bà mẹ mày Tuấn Ú ơi, dang ra cho các đại ca coi



    - Trời ơi đừng có chen



    - Aaaaa....



    Rầm...........



    - I i i i .....trời ơi thằng Trí bị bất lực kìa tụi bây ơi.



    - Chết rồi, tân hôn mà thằng Trí bị lép vế kìa



    - Làm hại tao tưởng hấp dẫn lắm, tội nghiệp My quá mày nhỉ.



    - Phải đi kiếm thuốc trị cho thằng Trí mới được.Hay mình lên chùa thiếu lâm bên
    Trung Quốc xin ? Nghe nói thuốc tàu trị mấy cái này hay lắm



    - Mày ngu, Chùa tòan là sư sao trị bệnh này được



    - Ừh nhỉ, hay mình đi....................



    Cảnh tượng lúc này hết sức kinh khủng và dễ dẫn đến hiểu lầm tai hại, ông Trí
    đang nằm phía dưới tiếp đó là một lớp chăn dày và nó đang ngồi trên người Trí.

    Chuyện, nó thắng trong trò oẳn tù tì nên nó được quyền hành hạ tên Trí với tiết
    mục “Lấy thịt đè người” mà lị. Ai dè tụi ông Việt vào và nghĩ là..........



    - Hahahaha, chắc chết quá hahaha. Mắc cười quá hahaha.



    - Làm gì mà cười ghê thế



    - Mấy ông đó.....nói anh bị bất lực kìa.....hahahha



    - Hahahaha...



    - Ơh ? Em cười thôi, anh bị thế mà cũng cười àh ?



    - Anh cười vì tụi nó dễ bị dụ quá



    - Dụ gì ?



    - Anh giả vờ chơi trò đó với em vì anh biết thế nào tụi nó cũng rình mò trước
    phòng mình, nên anh phải có kế sách đuổi ruồi thì mới ăn cơm ngon được chứ



    - Ăn cái gì cơ chứ, em ngủ rồi



    - Êh thức dậy, vờ ngủ để quên nhiệm vụ àh. Thức dậy “Yêu” đi



    - Ko, em ngủ rồi



    - Àh, nhẹ nhàng ko nghe, anh dùng bạo lực đấy. Chết em này



    - Aaaaa, hahaha đừng cù lét nữa..... Thức dậy nè, chịu chưa





    Nó nín thở mở mắt trân trân nhìn Trí, hắn ta cũng trân trân mắt nhìn nó. Rồi hắn
    nhẹ nhàng áp sát mặt hắn vào mặt nó, từ từ nhẹ nhàng môi chạm môi, má chạm má,
    một bắt đầu nhẹ nhàng cho một trận chiến mãnh liệt.





    **********

    .....Năm năm sau.....



    - Chị hai ơi, ba Trí đang làm gì mẹ My thế ?



    Hai đứa trẻ mũm mĩm với bộ pyjama rộng thùng thình chi chít hình đôrêmon đang lấp
    ló ở cửa nhà bếp



    - Cái đó người ta gọi là hôn má đấy



    - Hôn má nghĩa là hôn mẹ mình hả chị ?



    - Ngốc, hôn má nghĩa là hôn vào cái má ấy, còn được gọi là thơm má, mi má, kiss
    má đấy. biết chưa ?



    - Sao chị hai biết ?



    - Ba Việt dạy chị đấy.



    - Hai đứa này, làm gì vậy hả ?



    - Á á á.... Ba Tuấn nhéo con mẹ ơi



    - Anh Tuấn, anh Phong, anh Việt, cả ba và bà nữa. Sao hôm nay đầy đủ thế ạ ?



    - Ừmh, hôm nay tụi nó mời các con đi ăn tiệc mừng vợ thằng Tuấn và vợ thằng
    Phong có thai đứa thứ ba đấy



    - Ồh hai em trai làm gì mà mạnh thế, tới đứa thứ ba rồi cơ àh, chúc mừng nhé.



    - Cám ơn lời chúc mừng đểu của mày nhé



    - Mẹ ơi, có cả ba Ryan và mẹ Lan nữa này. Đi ăn thôi, vui quá !



    Nhìn hai cục vàng của tôi nhảy loi choi giữa sân mà tôi vẫn chưa tin tất cả đều
    là sự thật. Từ một hợp đồng tạm thời giữa hai kẻ chẳng biết mặt nhau mà giờ đây
    đã là vợ chồng thì thật sự đến cả những người trong cuộc như tôi vẫn ko tin nổi.



    Lan giờ đã có chồng và sinh sống ở Luân Đôn, thằng Phong thì đã có vợ cùng ba đứa
    con, còn Ryan đã được bố mẹ My nhận làm con nuôi và đang quản lí công ty của
    nhà My. Anh ta vẫn ở vậy nghe đâu là chờ đợi khi nào tôi và My chia li sẽ nhảy
    vào. Đừng mơ chứ! Nhưng dù gì tôi cũng đều muốn cảm ơn những người đã hy sinh
    vì tình yêu của chúng tôi. Trải qua biết bao sóng gió, thử thách cuối cùng
    chúng tôi cũng đến được với nhau, một phần nhờ bạn bè và người thân nhưng phần
    chính vẫn là tình yêu của chúng tôi. Và cả niềm tin, khao khát được có nhau. Tất
    cả đã làm nên tình yêu của chúng tôi. Cám ơn mọi người, cám ơn ông trời đã cho
    chúng tôi được gặp nhau



    Một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại.


    Chương XXVII : Sập bẫy ngọt ngào


    “ - Đừng đi ! My........My “



    - My...........



    - Anh Trí, anh tỉnh lại rồi



    Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là khụôn mặt, ko biết gọi là khóc hay
    cười của My nữa. Ơh....Mà tôi vừa nghĩ gì thế nhỉ ? My ?



    - Em......em là My thật sao ?



    - Anh bị sao thế ? Bác sĩ........bác sĩ ơi, bà ơi anh Trí tỉnh rồi, anh Trí tỉnh
    rồi mọi người ơi



    - Khoan đã, cái gì mà có bác sĩ ở đây ?



    - Anh bị tai nạn, hôn mê sâu mấy hôm nay rồi. Anh ko nhớ gì sao ?



    - Tai nạn ? Làm gì có............. Ôi đầu tôi ? Chân tôi ? Ai quấn đầy băng thế
    này ?



    - Vậy có nghĩa là.............?



    - Đúng vậy, thằng Trí ko bị gì cả. Tất cả đều do bác sắp đặt ?



    - Sắp đặt ? Tất cả đều là giả sao ? Vậy là anh Trí ko bị gì cả ? Anh ấy sẽ ko
    chết ? Sẽ ko sống thực vật như lời bác nói ư ?



    - Đúng vậy. Nó vẫn bình thường. Bác đã cho nó uống thuốc ngủ, đưa nó vào bệnh
    viện quen với bác, sau đó thì sang canada và đưa cháu về đây



    - Thì ra .....thì ra mọi người gạt cháu, bác có biết cháu lo thế nào ko ? Mọi
    người thật quá đáng.



    - Người gạt cháu chính là cháu đấy ?



    - Bà !



    - Cháu thật sự rất yêu thằng Trí, vậy tại sao cứ làm khổ nhau. Bây giờ cháu rất
    bực tức phải ko ? Cháu muốn quay về Canada để đền đáp lại tình yêu của Ryan phải
    ko ? Nhưng liệu cháu trở về đó và yêu Ryan thì cháu có làm cho Ryan hạnh phúc
    được ko ? Hay sẽ chỉ đau khổ thêm ?. Bà chỉ nói thế còn quyền quyết định vẫn là
    ở cháu. Nếu bây giờ cháu đi chắc sẽ còn kịp chuyến bay cuối.



    Căn phòng chìm ngập trong im lặng, mọi người nhìn nhau. Chàng trai vẫn ngồi
    trên giường, anh nín thở chờ đợi sự lựa chọn của cô gái. Cô gái vẫn đứng im, có
    vẻ như đang suy nghĩ.

    ..................



    Đột nhiên My quay người về phía tôi, rồi cô ấy xoay người và bước đi. Tôi sợ
    hãi, vội vàng nắm lấy tay cô ấy



    - Nhưng nếu em lựa chọn Ryan, anh vẫn sẽ ko để em đi. Mất em một lần đã là quá
    đủ đối với anh.



    Ấm ! My đang ôm tôi, cảm giác kì diệu nhất mà tôi từng có được.



    - Em giả vờ đấy, đồ ngốc. Cám ơn anh đã giữ em lại. Em yêu anh!



    - Anh cũng yêu em.

    ***



    [ - Mời cô dâu và chú rể trao nhẫn cưới cho nhau và hẹn ước với nhau



    - Điều khỏan cuối cùng của em, em vẫn chưa nói đúng ko



    - Ừmh



    - Điều khỏan thứ 5 : Bên A phải hứa suốt đời bên cạnh bên B. Ko bao giờ lìa xa


    - Bên A xin hứa, suốt đời bên cạnh bên B ]



    - Đừng có chen



    - Dang ra một tí coi, tao ko thấy gì cả



    - Tụi bây thằng nào cũng hú hí với gái cả rồi mà làm như giặc trước cửa phòng
    tân hôn người ta thế àh. Về phòng ngủ hết.......... Để một mình tao coi được rồi
    hehehe



    - Bà mẹ mày Tuấn Ú ơi, dang ra cho các đại ca coi



    - Trời ơi đừng có chen



    - Aaaaa....



    Rầm...........



    - I i i i .....trời ơi thằng Trí bị bất lực kìa tụi bây ơi.



    - Chết rồi, tân hôn mà thằng Trí bị lép vế kìa



    - Làm hại tao tưởng hấp dẫn lắm, tội nghiệp My quá mày nhỉ.



    - Phải đi kiếm thuốc trị cho thằng Trí mới được.Hay mình lên chùa thiếu lâm bên
    Trung Quốc xin ? Nghe nói thuốc tàu trị mấy cái này hay lắm



    - Mày ngu, Chùa tòan là sư sao trị bệnh này được



    - Ừh nhỉ, hay mình đi....................



    Cảnh tượng lúc này hết sức kinh khủng và dễ dẫn đến hiểu lầm tai hại, ông Trí
    đang nằm phía dưới tiếp đó là một lớp chăn dày và nó đang ngồi trên người Trí.

    Chuyện, nó thắng trong trò oẳn tù tì nên nó được quyền hành hạ tên Trí với tiết
    mục “Lấy thịt đè người” mà lị. Ai dè tụi ông Việt vào và nghĩ là..........



    - Hahahaha, chắc chết quá hahaha. Mắc cười quá hahaha.



    - Làm gì mà cười ghê thế



    - Mấy ông đó.....nói anh bị bất lực kìa.....hahahha



    - Hahahaha...



    - Ơh ? Em cười thôi, anh bị thế mà cũng cười àh ?



    - Anh cười vì tụi nó dễ bị dụ quá



    - Dụ gì ?



    - Anh giả vờ chơi trò đó với em vì anh biết thế nào tụi nó cũng rình mò trước
    phòng mình, nên anh phải có kế sách đuổi ruồi thì mới ăn cơm ngon được chứ



    - Ăn cái gì cơ chứ, em ngủ rồi



    - Êh thức dậy, vờ ngủ để quên nhiệm vụ àh. Thức dậy “Yêu” đi



    - Ko, em ngủ rồi



    - Àh, nhẹ nhàng ko nghe, anh dùng bạo lực đấy. Chết em này



    - Aaaaa, hahaha đừng cù lét nữa..... Thức dậy nè, chịu chưa





    Nó nín thở mở mắt trân trân nhìn Trí, hắn ta cũng trân trân mắt nhìn nó. Rồi hắn
    nhẹ nhàng áp sát mặt hắn vào mặt nó, từ từ nhẹ nhàng môi chạm môi, má chạm má,
    một bắt đầu nhẹ nhàng cho một trận chiến mãnh liệt.





    **********

    .....Năm năm sau.....



    - Chị hai ơi, ba Trí đang làm gì mẹ My thế ?



    Hai đứa trẻ mũm mĩm với bộ pyjama rộng thùng thình chi chít hình đôrêmon đang lấp
    ló ở cửa nhà bếp



    - Cái đó người ta gọi là hôn má đấy



    - Hôn má nghĩa là hôn mẹ mình hả chị ?



    - Ngốc, hôn má nghĩa là hôn vào cái má ấy, còn được gọi là thơm má, mi má, kiss
    má đấy. biết chưa ?



    - Sao chị hai biết ?



    - Ba Việt dạy chị đấy.



    - Hai đứa này, làm gì vậy hả ?



    - Á á á.... Ba Tuấn nhéo con mẹ ơi



    - Anh Tuấn, anh Phong, anh Việt, cả ba và bà nữa. Sao hôm nay đầy đủ thế ạ ?



    - Ừmh, hôm nay tụi nó mời các con đi ăn tiệc mừng vợ thằng Tuấn và vợ thằng
    Phong có thai đứa thứ ba đấy



    - Ồh hai em trai làm gì mà mạnh thế, tới đứa thứ ba rồi cơ àh, chúc mừng nhé.



    - Cám ơn lời chúc mừng đểu của mày nhé



    - Mẹ ơi, có cả ba Ryan và mẹ Lan nữa này. Đi ăn thôi, vui quá !



    Nhìn hai cục vàng của tôi nhảy loi choi giữa sân mà tôi vẫn chưa tin tất cả đều
    là sự thật. Từ một hợp đồng tạm thời giữa hai kẻ chẳng biết mặt nhau mà giờ đây
    đã là vợ chồng thì thật sự đến cả những người trong cuộc như tôi vẫn ko tin nổi.



    Lan giờ đã có chồng và sinh sống ở Luân Đôn, thằng Phong thì đã có vợ cùng ba đứa
    con, còn Ryan đã được bố mẹ My nhận làm con nuôi và đang quản lí công ty của
    nhà My. Anh ta vẫn ở vậy nghe đâu là chờ đợi khi nào tôi và My chia li sẽ nhảy
    vào. Đừng mơ chứ! Nhưng dù gì tôi cũng đều muốn cảm ơn những người đã hy sinh
    vì tình yêu của chúng tôi. Trải qua biết bao sóng gió, thử thách cuối cùng
    chúng tôi cũng đến được với nhau, một phần nhờ bạn bè và người thân nhưng phần
    chính vẫn là tình yêu của chúng tôi. Và cả niềm tin, khao khát được có nhau. Tất
    cả đã làm nên tình yêu của chúng tôi. Cám ơn mọi người, cám ơn ông trời đã cho
    chúng tôi được gặp nhau



    Một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại.


    _________________
    Tạ Trần Hoài
    BMT - Daklak
    DHPT5 - HUI
    Mail: tranhoai12891@gmail.com
    Yahoo: sexy_baby_bmt@yahoo.com
    Call: 01656177087

    Sponsored content

    Re: Hợp đồng yêu [FULL]

    Bài gửi by Sponsored content Today at 1:42 pm


      Hôm nay: Sat Dec 03, 2016 1:42 pm